Toàn bộ đều còn tính thuận lợi, Từ Thuật đứng ở bên trong đình viện, cảm thấy mình có chút choáng váng.
Mới vừa rồi gã lại nhỏ chút máu, thương trên lưng giống như trở nên càng khó nhịn hơn.
Nhưng gã nhìn trận đã hoàn thành dưới đất, lại đặt tay còn dính máu ở trước ngực mình, nơi đó có vảy đối phương cho gã.
Người sau lưng thiếu niên đã nói với gã, thao túng hỏa trận thế này rất dễ dàng bị phản phệ, vảy rắn có thể bảo vệ gã tránh cho bị thương bởi ngọn lửa.
Chim non Tất Phương bên cạnh lại ngủ rồi, Từ Thuận nghĩ với vẻ hung tợn, vật nhỏ đó không biết, đợi lát nữa gã muốn bật lửa chúng nó, phải dùng củi đập gãy chân bọn chúng.
Sau đó chúng sẽ biến thành lửa lớn đầy trời, đốt toàn bộ đình viện, xà nhà đã trộm đến này thành tro, sau đó đốt đám tiện nhân kia thành than…
Từ Thuật tưởng tượng liền hưng phấn, cảm thấy thương trên lưng dường như không còn đau như vậy nữa, đầu cũng không choáng váng bởi vì mất máu nữa.
Hẳn là tiểu thiếu niên đã chuẩn bị xong rồi, có phải gã nên hành động hay không?
Từ Thuật nhìn thoáng qua trận dưới đất, chống cái chân hành động bất tiện của mình, đi tập tễnh xách lồng chim kia.
Những người đó nói, linh lực của máu là mạnh nhất, dùng để thúc giục trận pháp, lửa lan cũng mau.
Đáng tiếc gã không thuộc Ngự yêu, mới cần mượn dùng máu người khác để tế.
Gã móc hai cái đinh gỗ từ trong ngực ra, sau đó duỗi tay mở tấm phủ lồng chim, thấy Tất Phương dường như hơi hé mắt, sợ lát nữa chim non vùng vẫy không ngừng, vội vàng bắt một con trong đó ra.
Tất Phương bị người bóp trong tay, lập tức kêu to không ngừng.
Nó vừa kêu, liền đánh thức con bên cạnh, đâm vào lông chim giống như nổi điên.
Từ Thuật cảm thấy đống thịt trong tay đang xoắn đến xoắn đi, cảm thấy chán ghét, hận không thể bóp chết chim.
Gã đè cảm xúc quay cuồng trong lòng xuống, đặt chim trong tay vào tâm trận, giơ đinh gỗ lên liền muốn cắm thẳng vào lồng ngực vật nhỏ ——
Tay gã còn chưa rơi xuống hết, cổ tay bỗng truyền đến một cơn đau xuyên tim, toàn bộ cánh tay giống như bị thiêu cháy! Từ Thuật bị dọa không nhẹ, lập tức quên mất chuyện đóng đinh Tất Phương, vội vàng co đến trước ngực, mượn ánh trăng mới thấy máu chảy róc rách từ cổ tay xuống, cùng nửa thanh dao găm sáng quắc!
“A a a a a ——”
Từ Thuật căn bản không rảnh lo Tất Phương gì nữa, hất trói buộc trong tay, lập tức nắm chặt cánh tay bị thương của mình, muốn ngừng máu.
Gã đau đến cả người ngã ngồi xuống đất, Tất Phương bên cạnh bị bóp đến cũng chỉ có thể giãy giụa lại không đứng lên nổi.
“Là ai ——” Gã nghiến răng nghiến lợi gào thét.
“May mắn công phu của ta còn chưa lui bước…” Thẩm Húc nhảy qua lan can, thấy Tất Phương còn chưa chết, nhịn không được thở phào nhẹ nhõm.
Từ Thuật thấy người tới, dưới sự tức giận thế nhưng trực tiếp rút đoản đao từ trên tay mình ra, mặc kệ máu chảy nhiều hay ít, nhấc đao liền đánh thẳng đến trước mặt Thẩm Húc.
Thích Thất bên kia không mau bằng Thẩm Húc, vừa mới vượt qua lan can, đao cũng đã tới trước mặt.
Thẩm Húc đưa tay đẩy Thích Thất ra một bước, thân thể mình hướng qua bên Thích Thất, tránh một đao cũng đồng thời bảo vệ người phía sau.
Từ Thuật hành động không tiện, lại xoay cổ tay chém về phía ngực của Thẩm Húc.
Thẩm Húc nhíu mày, người này nào là đang dùng đao, rõ ràng gã là muốn mệnh.
Một khi đã vậy, hắn cũng liền không khách khí nữa, cứng rắn dán qua.
Chưởng phong của hắn lạnh lẽo ác liệt, lại dán chặt vào cổ tay cầm đao của đối phương, mỗi một cái đều vỗ đến trên gân khuỷu tay của người thọt.
Hắn vẫn không ra tay tàn nhẫn với gã ta.
Từ Thuật vốn dĩ không biết võ công, bị Thẩm Húc tránh nặng tìm nhẹ chém vài cái, lúc đầu còn xem thường công kích nhẹ bẫng này, không nghĩ tới chỉ mới ba cái, tay trái của mình lập tức thoát lực, đoản đao rơi “cạch” xuống đất.
Thẩm Húc nâng chân, chính là một đá đối với bụng dưới của Từ Thuật, đá người ra thật xa.
Hắn lập tức nhặt đao dưới đất lên, đưa trả cho Thích Thất, hắn cũng không muốn đợi lát nữa kẻ điên kia sống lại, cầm lên lại xông tới bọn họ.
May mắn vừa đến trước cửa, Chồn cơ trí cho hắn một đoạn dây thừng cài chốt cửa, hiện tại chính là lúc nó ra trận.
Thẩm Húc nhân lúc gã ăn đau, liền điểm mấy huyệt, trói chặt người lại, ném đến dưới ánh trăng.
Thích Thất bên kia không có chuyện gì, y liền đi kiểm tra vết thương của Tất Phương.
Con bị thương kia còn miễn cưỡng động động, Thích Thất bỏ nó vào lồng để nghỉ tạm.
Đồng bạn của nó vừa thấy nó về, lập tức cọ qua trấn an.
Thích Thất đóng cửa lồng, quay đầu nói với Từ Thuật: “Tất Phương nhóm lửa là lời đồn bậy.”
“Ha…” Từ Thuật cười lạnh, “Bọn họ nói, Tất Phương là chim thần, dùng để làm mắt trận, Tào gia sẽ cháy đến ngay cả cặn cũng không còn…”
Thẩm Húc không nhịn được đạp Từ Thuật một cái: “Cặn đều không thừa?! Ngươi đây là muốn giết bao nhiêu mạng người!”
“Tổ tông của tên Tào Quế Thanh sát ngàn đào* kia hạ chú, người Từ gia liền không phải mạng người sao? Ăn miếng trả miếng mới gọi là sảng khoái… ha ha ha…” Từ Thuật một bên cười, một bên khụ không ngừng, “Ta muốn lúc bọn họ ôm nhau thét chói tai, chính là làm cách nào cũng không thoát ra được… xà ngang cháy gãy liền rơi xuống, thật con mẹ nó sướng… ha ha….”
(*杀千刀 : dùng để mắng người, không chết tử tế được.)
Thích Thất không có tâm tư nghe những lời này của gã, ngắt lời: “Người dẫn ngươi ra hiện tại ở đâu?”
“Gã ta đang giúp ta khống chế người của Tào gia, ha ha…”
Mày Thẩm Húc nhíu chặt hơn: “Này có gì buồn cười, còn cười nữa ta liền lấp kín miệng ngươi.” Hắn nhìn về phía Thích Thất dò hỏi, Thích Thất lại lắc đầu: “Vừa rồi đi qua, Thanh Ngư không ở bên trong, nhưng đám người Tào Quế Thanh đều có.”
“Các ngươi tìm tên hoàng mao tiểu tử* kia?! Làm xong việc cho ta, dĩ nhiên cũng phải chạy rồi… ai muốn cháy đến mức ngay cả cặn cũng không còn cùng với đám người Tào Quế Thanh chứ ha ha ha… khụ…”
(*黄毛小子: ý chỉ tuổi nhỏ k hiểu lý lẽ.)
Thanh Ngư đi rồi?! Thẩm Húc vốn còn đang nhíu mày, ngay sau đó liền thở phào một hơi.
Hắn còn chưa nghĩ ra, một khi giằng co với “Thanh Ngư” ở chỗ này, mình có thể khống chế bản thân được mấy phần.
Hắn nghĩ nghĩ, nói: “Chúng ta đưa người này về thôi, sáng mai trực tiếp gặp quan.
Nếu đưa đến chỗ Tào Quế Thanh, ta lo lắng không thể thiếu bị làm nhục một phen.”
Thích Thất không nói được, cũng không nói không được, đứng tại chỗ tự hỏi.
Nhưng xét đến cùng, Lai An hiện tại là địa bàn của Tào gia, mặc dù người này bị đưa đến quan phủ, chị sợ cũng sẽ bị Tào gia làm khó dễ.
Y không nghĩ ra biện pháp nào tốt hơn, chỉ có thể gật đầu.
Từ Thuật nghe thấy đối thoại của bọn họ, lại giống như không thèm để ý: “Đưa đến đâu cũng được, ngày mai vừa đến, liền không phải do Tào Quế Thanh nói chuyện.”
Thẩm Húc không để lời của gã ở trong lòng, đi qua muốn kéo người lên khỏi mặt đất.
Nhưng hắn còn chưa đến gần, chỉ nghe một tiếng xé trời đâm thủng màng nhĩ, Thích Thất phía sau chỉ kịp kêu một câu “Cẩn thận ——”, một mũi tên bỗng chốc cắm thẳng vào tâm trận Từ Thuật đã vẽ xong!
Mũi tên vào trận, ngọn lửa bốc lên từ tâm trận, chỉ trong nháy mắt liền tràn ra khỏi tâm trận một cách điên cuồng.
Tiếng cười của Từ Thuật mới ra yết hầu, chỗ ngực gã cũng đột nhiên phun ra một mũi tên lửa, tiếng cười kia thoáng cái biến thành tru lên kinh hoàng.
Lửa trên người Từ Thuật còn cháy mau hơn lửa của trận, dường như trên người của người này bôi đầy mỡ, thoáng cái đã bị lửa ma nuốt sạch.
Thẩm Húc cách gã gần nhất, bị sóng nhiệt chụp đến chính diện, còn chưa kịp phản ứng, góc áo hắn đã bị ngọn lửa liếm đến.
Bạn đang đọc bộ truyện Âm Dương Khế tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Âm Dương Khế, truyện Âm Dương Khế , đọc truyện Âm Dương Khế full , Âm Dương Khế full , Âm Dương Khế chương mới