Cố Cảnh Hàm đến gần con gái, phòng bệnh kia mở cửa vang lên từng đợt tiếng kêu thảm thiết, mỗi khi Cố Cảnh Hàm tiến lại gần một bước, tiếng khóc la lại càng rõ ràng hơn.
"Lịch Lịch, đi thôi con, An Ca và dì Hàn còn đang chờ mẹ con mình về phòng ăn cơm." Tiếng khóc thảm thiết khiến người nghe được lạnh cả sống lưng, Cố Cảnh Hàm không có dư tay để kéo cô bé đi, đành phải kiên nhẫn hối thúc cô bé.
Liếc nhanh về phía phòng bệnh, bên trong có một cặp vợ chồng trung niên đang ngồi cạnh giường, ôm nhau, tuyệt vọng gọi tên đứa con nằm trên giường bệnh, đứa bé ấy đã được phủ một tấm vải trắng trên người, hình bóng phản chiếu dưới tấm chăn trông giống như một đứa trẻ 7,8 tuổi. Bác sĩ và y tá đứng ở cuối giường bất lực nhìn họ.
Cảnh tượng này khiến Cố Cảnh Hàm cảm thấy vô cùng không ổn, lồ ng ngực căng cứng, cô lại thúc giục Lịch Lịch.
Cố Chỉ Lịch ngơ ngác gật đầu, nói vâng rồi cúi đầu đi theo mẹ.
Sau khi đi qua căn phòng bệnh kia, Cố Cảnh Hàm nhìn thấy con gái như thay đổi thành người khác, tâm trạng đột nhiên chán nản, đôi mắt to tròn vô hồn, không còn chút ánh sáng nào nữa.
"Lịch Lịch." Cố Cảnh Hàm quỳ xuống, để túi xuống, đặt tay lên vai Lịch Lịch.
Cố Chỉ Lịch nhướng mi nhìn mẹ, sau đó nhanh chóng cụp mắt xuống.
"Con đang nghĩ gì vậy? Nói với mẹ nghe, được không?" Cố Cảnh Hàm không muốn suy nghĩ sâu xa về cảnh tượng vừa nhìn thấy, nhưng cô có thể thấy rằng cảnh tượng đó đã khắc sâu vào tâm trí con gái, hơn nữa tạo ảnh hưởng không hề nhỏ.
Cố Chỉ Lịch nhìn gạch lát sàn, lắc đầu: "Không có nghĩ gì ạ."
Cô bé không giỏi nói dối, Cố Cảnh Hàm liếc mắt thôi cũng biết con gái nói một đằng nghĩ một nẻo, suy nghĩ hồi lâu, thật sự không biết nên nói với con gái như thế nào, cuối cùng, cô vươn ngón út tay phải ra: "Hứa với mẹ, không được suy nghĩ lung tung nhé."
Thứ mà Lịch Lịch sợ, cũng chính là thứ mà cô sợ nhất.
"Con không có nghĩ lung tung mà." Đôi tay nhỏ bé của Cố Chỉ Lịch nắm lấy góc quần áo không chịu buông ra, cô bé sợ đến mức như thể một giây tiếp theo sẽ có một con quái vật đầy răng nanh lao tới cắn đứt đầu cô bé.
Cô bé ôm túi đầy thức ăn và bắt đầu chạy, có lẽ nếu chạy nhanh hơn, con quái vật sẽ không thể đuổi kịp cô.
"Lịch Lịch, chạy chậm thôi con, cẩn thận kẻo ngã." Cố Cảnh Hàm vội vàng đi theo.
Cố Chỉ Lịch bĩu môi phàn nàn: "Mẹ, mẹ dài dòng quá đi."
Cố Cảnh Hàm một giây trước còn hoảng sợ, giây sau đó lại bị chọc cười bởi lời nói của con gái, làm bộ muốn đánh cô bé: "Cố Chỉ Lịch, con mới bốn tuổi mà đã chê mẹ dài dòng, đợi đến lúc trưởng thành lợi hại rồi, còn muốn đuổi mẹ ra khỏi nhà đúng không?"
"Oa... Mẹ còn đánh người nữa." Cố Chỉ Lịch hét lên, cười vui vẻ bỏ chạy.
Lúc Cố Cảnh Hàm và Lịch Lịch trở lại phòng bệnh, Hàn Bùi Vân đã mở đồ ăn bày ra bàn ăn, mỗi người một ly nước uống, còn ly kem tan chảy đặt ở trước mặt Cố Cảnh Hàm.
"Đây không phải là tôi đưa cho cô sao? Nhưng sao ly này lại ít như vậy?" Cố Cảnh Hàm so sánh ba ly còn lại, cảm thấy ly của mình không đủ.
"Dì Cố, đây là..." Hàn An Ca vốn có ý định phổ biến khoa học nhưng bị mẹ cô nhóc cắt ngang.
"An Ca, ăn bánh đậu đỏ của con đi." Hàn Bùi Vân cười nhìn Cố Cảnh Hàm, "Tôi cho cô uống gì thì cô uống đó đi."
"Nhìn vẻ mặt của cô..." Cố Cảnh Hàm nhìn Hàn Bùi Vân đầy ẩn ý.
"Sao?" Hàn Bùi Vân giúp cô nhét ống hút vào, đưa lên miệng.
"Sao cứ có cảm giác như cô bỏ độc vào trong đồ uống này thế?" Cố Cảnh Hàm cầm ống hút, vô thức lè đầu lưỡi li3m môi dưới.
Hàn Bùi Vân nhìn chằm chằm lưỡi hồng hồng của Cố Cảnh Hàm, có chút rụt rè: "Tôi đầu độc cô thì có lợi ích gì?"
Cố Cảnh Hàm nhấp một ngụm thứ gọi là đồ uống, nó đặc quánh và vô cùng ngọt, không có thứ đồ uống nào kinh tởm hơn nó.
"Cô còn nói không có đầu độc tôi? Rõ ràng cô có ý đồ mưu sát phu!"
*Mưu sát phu: mưu sát chồng, mình để vậy để tiện cho đoạn ở bên dưới.
Nói xong, cô nhanh chóng ném nó sang một bên, giật lấy trà hoa quả từ tay Hàn Bùi Vân.
Hàn Bùi Vân lo sợ có hai đứa nhỏ ở đây, chỉ gay gắt nói: "Cố Cảnh Hàm, cô thử nói bậy nữa xem, cô có tin tôi cho cô cái bạt tai không hả?"
Cố Cảnh Hàm tao nhã ăn gà cuốn, nghe Hàn Bùi Vân nói xong, thái độ lồi lõm hất một bên mặt qua, "Cô nỡ sao?"
"Tôi đánh chết cô, cái đồ đại móng heo!" Người này đúng là tự cho cô không dám hả? Hàn Bùi Vân liền chứng minh cho Cố Cảnh Hàm biết thế nào là lễ độ.
Cô vừa giơ tay lên, An Ca liền ôm cô lắc đầu: "Mẹ, giáo viên dạy bọn con không được dùng bạo lực."
Cố Chỉ Lịch vội vàng hùa theo: "Đúng rồi, dì Hàn à, có chuyện gì thì bình tĩnh nói chuyện, đừng đánh mẹ cháu."
Chí Lệ vội vàng đồng ý: "Ừ, dì Hàn có chuyện muốn nói, mẹ đừng đánh mẹ."
Hàn Bùi Vân bị hai đứa bé bốn tuổi dạy dỗ, nàng vừa xấu hổ vừa khó chịu, không nói được, Lịch Lịch nói đỡ cho Cố Cảnh Hàm về tình thân mẹ con thì coi như hiểu được, nhưng An Ca với Cố Cảnh Hàm mới biết nhau được bao lâu chứ? Chưa gì hết khuỷu tay đã hướng ra ngoài rồi à?
Một đứa thì trong người máu chảy toàn thân là của cô, đứa còn lại thì từ chuyện lớn đến chuyện bé từ đại tiện đến tiểu tiện đều một tay cô lo, bây giờ đều mở miệng nói đỡ cho Cố Cảnh Hàm, cô không hỏi suy nghĩ, bản thân lúc trước hà cớ gì đi thụ tinh trong ống nghiệm cơ chứ?
"Dì Cố." Tinh thần hiếu học của Hàn An Ca trỗi dậy, hướng đến dì Cố nhờ dạy bảo, "Phu là gì ạ?"
Hàn Bùi Vân cười lạnh nhìn Cố Cảnh Hàm: "Ai bảo cô nói bậy làm gì, để coi cô giải thích thế nào với con."
Bạn đang đọc bộ truyện Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn, truyện Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn , đọc truyện Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn full , Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn full , Bên Lề Sự Cố Ngoài Ý Muốn chương mới