Sau khi Trang Cẩm Lộ về nước thì liền trèo lên giường ngủ bù.
Chưa được bao lâu, cú điện thoại của Tưởng Trầm Tinh nhắc về cái hẹn đi chơi bóng rổ đã tới.
Vì đã hứa với Tưởng Trầm Tinh nên Trang Cẩm Lộ không muốn thất hứa.
Thế nên dù cậu ngủ chưa đủ vì lệch múi giờ, cậu vẫn cố gắng bò dậy khỏi giường.
“À phải rồi, Lộ này, cậu rủ Hà Ý Nhiên theo đi.
Chơi bóng xong thì tụi mình đi xem phim luôn.”
Trang Cẩm Lộ vừa dụi mắt vừa tìm quần áo: “Không cần đâu, em ấy đang ngủ, mình không muốn đánh thức.”
“Mịa…” Tưởng Trầm Tinh há hốc mồm, cậu nuốt nước bọt một cái rồi hỏi nhỏ: “Hai người còn ngủ chung cơ à… Có phải là mình đã quấy rầy cậu không?”
Ngay sau đó, ở bên kia đầu dây vang lên tiếng thủy tinh vỡ và tiếng hét A thật to của Tưởng Trầm Tinh.
Trang Cẩm Lộ hỏi: “Sao vậy?”
Tưởng Trầm Tinh nói: “Anh Vĩ vừa làm vỡ cốc, nước đổ đầy quần mình rồi.
Trời đậu, mày mù rồi hả anh Vĩ?”
Giọng Khương Vĩ nghe không rõ lắm: “Khép hộ cái mỏ chim của mày lại đi.”
Trang Cẩm Lộ nói: “Hay là rủ bạn của mình nhé? Cậu ấy cũng thích chơi bóng rổ lắm.”
Tưởng Trầm Tinh hỏi: “Ai thế?”
“Từ Thủy Miểu ấy, hồi hè tụi mình đã gặp nhau ở sân bóng rổ đó.
Có lẽ các cậu không để ý rồi, nhưng mà chắc làm quen cũng nhanh thôi.
Được không?”
“Không thành vấn đề, đương nhiên là càng đông thì càng náo nhiệt mà.”
“Vậy được ha.”
“Thế thì các cậu đến thẳng sân bóng luôn đi.
Mình với anh Vĩ chờ ở đó.”
“Ừa.”
Trang Cẩm Lộ rời giường thay quần áo, sau đó lại gọi điện cho Từ Thủy Miểu.
Đúng lúc Từ Thủy Miểu ở nhà đến phát chán, nhận điện thoại của Trang Cẩm Lộ xong thì lái xe đến đón cậu ngay.
Nhà bọn họ rất gần nhau, chẳng bao lâu sau Từ Thủy Miểu đã đến.
Trang Cẩm Lộ ngồi vào ghế phó lái, hỏi cậu chàng: “Cậu mua xe mới hồi nào vậy?”
“Mình được chú tặng hồi sinh nhật đó, cơ mà lúc đó mình còn chưa có bằng lái nên không lái nó thôi.
Bao giờ cậu thi bằng lái thế? Bây giờ tròn mười sáu tuổi là được thi rồi.”
“Để lên đại học đi.
Chủ yếu là vì mình say xe, không muốn học lái xe lắm.”
Từ Thủy Miểu cố ý làm lố: “Không hiểu sao luôn á! Có được một garage toàn xe thể thao hạng sang chẳng phải là ước mơ của bao thằng con trai hay sao? Thế mà cậu lại không muốn học lái!”
Trang Cẩm Lộ cười cười, đáp: “Cậu biết lái là được rồi, có tài xế thì mình còn học làm gì nữa? Nhanh lên nào, họ đang đợi đấy.”
Từ Thủy Miểu nhận lệnh: “Rồi rồi, sau này mình là phận đánh xe cho cậu.”
Bọn họ đến sân bóng.
Từ Thủy Miểu thả Trang Cẩm Lộ xuống trước, rồi một mình đi tìm chỗ đậu xe.
Trang Cẩm Lộ đi vào sân.
Tưởng Trầm Tinh vừa thấy cậu thì liền vẫy tay rối rít: “Bên này bên này nè!”
Trang Cẩm Lộ từ từ chạy lại chỗ họ đứng.
Sau khi Khương Vĩ biết được Trang Cẩm Lộ sẽ đến thì vẫn luôn buồn bực.
Trước đây cậu còn nương tay khi chơi với Tưởng Trầm Tinh, bây giờ thì thiếu điều ép cho cậu chàng nằm bẹp dưới đất luôn.
Tưởng Trầm Tinh khổ sở chịu trận.
Lúc này Trang Cẩm Lộ tới rồi, rốt cuộc cậu cũng được giải phóng.
Thế là cậu quăng bóng cho Khương Vĩ, nước mắt tuôn như thác mà băng qua ngàn dặm để đến hội ngộ cùng Trang Cẩm Lộ.
“Tinh Tinh! Mình tới rồi đây!”
“Huhuhu Lộ Lộ à, cuối cùng cậu cũng tới rồi!”
Khương Vĩ không kiềm được mà liếc họ, cậu nhủ thầm: “Đang diễn Thanh Xà Bạch Xà đấy à? Chỉ biết có Cẩu Tinh, không nhìn thấy mình chắc?”
Trong lòng cậu khó chịu, mắt vẫn dõi về bên ấy còn tay lại dồn sức ném bóng vào rổ cho bõ tức.
Kết quả là bóng dội vào tấm bảng trên cột bóng rổ mà bật ngược về, đập trúng đầu cậu một cái ẦM.
Thế là Khương Vĩ ngã ngửa ra đất, mắt nổ đom đóm.
Trang Cẩm Lộ và Tưởng Trầm Tinh cùng nhìn sang, chỉ thấy Khương Vĩ ôm trán, vừa chống một tay quỳ trên mặt đất vừa đánh mất niềm tin vào cuộc sống.
Tưởng Trầm Tinh hô lên: “Này anh Vĩ! Mày không sao đó chứ?”
Khương Vĩ vừa ngẩng đầu lên thì đã chạm mắt với Trang Cẩm Lộ.
Cậu giật nảy mình, vội vã bật dậy rồi ra vẻ thản nhiên: “Tao đứng mệt quá nên quỳ xuống nghỉ một lát, mắc mớ gì tới mày?”
Tưởng Trầm Tinh liền nói với Trang Cẩm Lộ: “Cậu mau nhìn đi, lòng tốt của mình cũng bị xem thành lòng chó cả.
Anh Vĩ nhất định là đến tháng suốt hai hôm nay rồi.”
Trang Cẩm Lộ tốt tính sửa lại: “Lòng tốt bị xem thành lòng lang dạ thú.”
Tưởng Trầm Tinh: “Có khác nhau hả?”
“Có chứ.
Lúc viết văn, nếu cậu viết là lòng chó thì điểm cũng đi tong.”
Tưởng Trầm Tinh: “…Ừa.”
Từ Thủy Miểu nhanh chóng bước lại, và bọn họ làm quen với nhau.
Bình thường Từ Thủy Miểu đã ưa hóng phốt.
Lần đầu trông thấy Khương Vĩ ở sân bóng, cậu chàng đã kể cho Trang Cẩm Lộ nghe về quá khứ đen tối của Khương Vĩ.
Cậu thực sự không ngờ tới rằng hiện giờ Trang Cẩm Lộ lại làm bạn với Khương Vĩ.
Shock vcl.
Tính cách của Tưởng Trầm Tinh và Từ Thủy Miểu khá giống nhau, sở thích cũng tương đồng, đều thích mấy cô nàng xinh đẹp và xe thể thao hạng sang.
Hai người đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Hơn nữa, vì cùng chung một nỗi niềm thất bại khi theo đuổi Lý Vũ Nùng nên họ thân nhau rất nhanh.
Khương Vĩ lại không dễ làm thân như vậy.
Cậu cũng không nói chuyện với Trang Cẩm Lộ, chỉ lẳng lặng ném bóng một mình.
Trang Cẩm Lộ là người rất quan tâm đến tâm trạng của người khác.
Cậu không thích để ai phải lẻ loi, bèn huých cánh tay Tưởng Trầm Tinh rồi hỏi: “Khương Vĩ bị sao thế?”
Tưởng Trầm Tinh đáp: “Quên ăn cà rốt chứ sao.”
“Nói thật đi.”
Tưởng Trầm Tinh nhún vai rồi nói: “Chắc là thấy tụi mình ồn ào quá, nó vốn xa cách mà.”
Trang Cẩm Lộ suy nghĩ một chốc, nói: “Hai người cũng sang đó chơi bóng đi, để cậu ấy một mình như vậy đâu có được.”
“Ừa, mình nghỉ ngơi cũng đủ rồi.”
Từ Thủy Miểu cởi áo khoác, hỏi: “Lộ Lộ, cậu không chơi à?”
“Mình không chơi đâu, chỉ ngồi đây thôi.”
“Ồ, vậy cậu đi mua hai bình nước nha? Mình hơi khát.
Máy bán nước ở bên kia ấy, lúc lái xe mình có thấy qua.”
Trang Cẩm Lộ ra dấu okay, rồi cầm điện thoại theo mà rời đi.
Cậu đi theo hướng Từ Thủy Miểu chỉ mà tìm máy bán nước.
Đằng trước còn có hai người đang mua, cậu bèn yên lặng chờ ở đằng sau.
Không lâu sau, từ phía sau đột nhiên có hơi nóng truyền tới, kèm theo đó là mùi mồ hôi nhè nhẹ.
Tuy rằng mùi không quá nồng, nhưng cậu vẫn không thích nó.
Trang Cẩm Lộ quay lại nhìn theo bản năng, người sau lưng cậu chính là Khương Vĩ.
Hai tay xoa eo mình, Khương Vĩ không nhìn cậu: “Tôi tới mua nước.”
Trang Cẩm Lộ nói: “Mình không quên phần của cậu mà.”
“Vậy để tôi trả tiền, đúng lúc trong túi có 10 tệ mà tiêu hoài không xong.”
Trang Cẩm Lộ ồ lên một tiếng, sau đó rút một gói khăn giấy ra khỏi túi.
Sức đề kháng của cậu kém, chất lượng không khí ở thành phố A lại không tốt nên cậu hay bị viêm mũi nhẹ, lúc nào cũng mang theo khăn giấy.
“Cậu lau đi này, toàn là mồ hôi thôi.
Hôi quá đi.”
Khương Vĩ: “…”
Phải chịu sự ghét bỏ thế này, cậu cảm thấy trái tim thủy tinh của mình lại có thêm một vết nứt.
Cậu giơ tay lên ngửi thử dưới nách theo bản năng: “Mũi cậu bị sao đấy, tôi có ngửi thấy mùi gì đâu.”
“Bởi vì khướu giác của cậu đã thích ứng với nó rồi.”
“Khướu giác của tôi trâu bò dữ vậy? Còn thích ứng được với mùi mà cậu không thích ứng được cơ à.”
Trang Cẩm Lộ: “…”
Cậu từ bỏ, không giải thích với Khương Vĩ nữa: “Thôi, cậu mau lau đi này.”
Khương Vĩ ồ một tiếng, rồi ngoan ngoãn lấy khăn giấy lau mồ hôi.
Vừa hay lúc này là đến lượt họ, Trang Cẩm Lộ mua nước, Khương Vĩ bèn dựa vào máy bán nước, nhìn chằm chằm vào gò má của Trang Cẩm Lộ mà không chớp mắt lấy một lần.
Cảm xúc giấu trong đôi mắt đen láy đó tuy mơ hồ, nhưng ánh nhìn lại chăm chú đến lạ.
Bọn họ chỉ cách nhau một mét, thế mà Khương Vĩ lại thấy dường như đó là cả một vùng trời.
Trang Cẩm Lộ chính là bến bờ mà cậu không tài nào đến được.
Cậu vừa thấy Trang Cẩm Lộ thì liền cầm lòng không đặng mà muốn tới gần, lát sau lại cắn răng muốn lùi bước về sau.
Có lúc cậu muốn vẫy đuôi lấy lòng, lại có lúc ngại mình mất mặt.
Thân xác thì vẫn đi tới đi lui, nhưng hồn vía đã lên mây, tinh thần thì sắp vụn vỡ rồi.
Khi cậu bị bóng đập vào đầu, thậm chí trong trí óc còn dấy lên ý nghĩ hận mình không thể bị bóng đập cho mất trí luôn đi, rồi cứ thế mà quên Trang Cẩm Lộ.
Nhưng bây giờ khi ngắm gò má Trang Cẩm Lộ, cậu lại mơ hồ nghĩ, nếu như thật sự bị mất trí nhớ, chắc chắn cậu sẽ lại thích Trang Cẩm Lộ mà thôi.
Thế nhưng biết làm sao đây? Trang Cẩm Lộ đã quen bạn gái được hai năm.
Dù cậu có khốn nạn đến mức nào thì cũng không bao giờ làm kẻ thứ ba, rồi chen vào cuộc tình của người khác như thế.
Hơn nữa, quan trọng nhất là Trang Cẩm Lộ còn không thích cậu, nên ngay cả cơ hội và tư cách làm kẻ thứ ba cậu cũng không có.
Khương Vĩ hiểu rõ tình hình nên ủ rũ cực kì.
Mua nước xong, mỗi người cầm hai bình rồi về sân bóng.
Khương Vĩ nói với Trang Cẩm Lộ: “Cậu cũng lại chơi đi, tôi dạy cho cậu.
Bạn đang đọc bộ truyện Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À? tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À?, truyện Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À? , đọc truyện Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À? full , Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À? full , Có Thể Xem Sự Đáng Yêu Là Cơm Ăn À? chương mới