Sáng hôm sau, Trần Gia Dư dậy từ sớm, tới nhà bố mẹ anh ở tòa đối diện.
Vốn anh định sẽ nấu bữa sáng nhưng bố anh đi tập thể dục đã tiện mang về ít đồ ăn sáng từ tiệm ven đường, hai ông bà đang ăn sáng rồi.
Lúc bước vào nhà, lọt vào mắt anh là khung cảnh ánh nắng ban mai mới ló dạng chiếu vào gian phòng khách, ba anh và mẹ anh đang ngồi đối diện nhau ăn bánh quẩy, uống sữa đậu nành.
“Bố, mẹ.” Trần Gia Dư cất tiếng gọi, bỏ vali trên tay xuống.
Mẹ anh, Tào Tuệ, thấy anh mặc đồng phục thì biết hôm nay anh có nhiệm vụ bay, bèn gọi anh: “Gia Dư đấy à, mau ngồi xuống ăn chút gì đi con.”
Trần Gia Dư vốn định tới hãng ăn, nhưng rồi anh khó từ chối được nên bèn ngồi xuống.
Anh uống hai hớp sữa đậu nành rồi cũng chỉ ăn hai gắp món mặn.
Mẹ anh mỉm cười gọi tên ngày bé của anh: “Gia Gia, hôm qua con ngủ không được ngon giấc à?”
Có lẽ bà nhìn thấy quầng thâm anh, hoặc có lẽ bà nhận ra tinh thần anh uể oải.
Mà cũng có thể đơn giản là do hôm nay có chuyến bay sáng nhưng anh lại tới nhà bố mẹ trước khi đi làm.
Anh biết mẹ anh trước giờ luôn là người tinh ý, giỏi quan sát, anh tự thấy mình giống mẹ ở điểm này.
Trần Gia Dư đặt chiếc cốc trên tay xuống, nhìn bà: “Dạ, hôm qua con cuối cùng đã bay chặng Hồng Kông rồi.” Anh không hề có ý giấu diếm.
Lời này thu hút sự chú ý của bố anh.
Trần Chính hỏi: “Bay thế nào?”
Trần Gia Dư gật đầu: “Cũng ổn ạ.”
Đây là lời thật lòng.
Xét về tình hình chuyến bay thì quả thực là một chuyến bay rất bình thường, không chút sai sót.
Thế nhưng mẹ anh dường như lập tức hiểu ra, nói: “Con chịu áp lực lớn, bố mẹ đều biết cả.”
Trần Gia Dư đặt đũa xuống, nhìn sâu vào mắt mẹ.
Cả bàn ăn im lặng, Trần Chính hỏi anh: “Hôm nay vẫn bay à?”
Trần Gia Dư đáp: “Vâng.”
Tào Tuệ vươn tay, xoa xoa vai Trần Gia Dư.
Vốn chỉ là một sự an ủi rất thông thường nhưng tay bà dừng lại tại đó, rồi một lúc lâu sau, Tào Tuệ đứng dậy, đi tới sau lưng Trần Gia Dư, cúi người ôm lấy anh.
Bà khẽ nói: “Không sao đâu mà, tất cả đều sẽ qua đi rồi.
Gia Dư, con phải có niềm tin vào chính mình.”
Trần Gia Dư lập tức cứng đờ.
Anh đột nhiên không cầm nổi đũa, tim đập dồn dập.
Cảm giác đầy áp cùng nỗi đau gần như muốn cùng một lúc xé toạc anh.
Mới sáng ngày ra, mới sáng ngày ra mà.
Trần Gia Dư chưa ăn được mấy miếng thì đã bảo sắp muộn giờ rồi chào tạm biệt bố mẹ, xách vali rời đi.
Lúc tiễn Trần Gia Dư ra cửa, Trần Chính dặn dò anh: “Nhớ phải đọc các thiết bị đo.
Chặng bay càng quen thuộc, con càng không được chểnh mảng.”
Trần Gia Dư nào dám xem chểnh mảng.
Anh đã nghe không vào được nữa rồi nên đáp qua quýt vài câu.
Lúc ngồi lên xe, anh gần như không kiểm soát nổi cảm xúc của mình, chỉ thấy vành mắt cay cay.
Anh từng thề sẽ không khóc vì chuyện bệnh tình của Tào Tuệ, đàn ông không dễ dàng đổ lệ mà.
Thời điểm mẹ đau đớn nhất, khó khăn nhất, anh cũng chỉ tiếc thương cho bà, tìm đủ mọi cách để giúp bà xoa dịu cơn đau, xin nghỉ phép để đi du lịch cùng bà hoặc mang tới cho bà những món mà bà bình thường vẫn thích ăn, nhưng chưa từng đau lòng tới mức này.
Vậy mà bây giờ đây, chỉ một cái ôm đã gần như phá đổ toàn bộ hàng phòng ngự của Trần Gia Dư.
Anh có cảm giác, không biết mình đã sống hơn ba mươi năm qua như thế nào nhưng điều tốt đẹp thật sự quá ít.
Chúng gần như rất hiếm khi đến với anh.
Mẹ anh, Tào Tuệ, là một trong số đó, mà cũng có lẽ bà là người duy nhất yêu thương anh vô điều kiện.
Thế nhưng, ông trời lại sắp lấy lại bà mất rồi, thật tàn nhẫn làm sao.
Lần thứ hai xuất phát từ Bắc Kinh tới Hồng Kông, tâm trạng Trần Gia Dư rất tệ.
Anh thậm chí còn tính gọi điện báo với hãng rằng anh sốt cao, không thể đi làm được.
Lúc này chỉ còn cách buổi họp trước chuyến bay của phi hành đoàn là hai tiếng.
Trần Gia Dư hiểu rõ hơn ai hết nếu lúc này đột ngột báo nghỉ thì sẽ gây phiền phức tới mức nào cho hãng.
Bên hãng sẽ phải gọi điện đánh thức rất nhiều cơ trưởng vốn đang nghỉ luân phiên vào lúc bảy giờ sáng để hỏi xem liệu họ có thể ăn vận chỉnh tề tới hãng trong vòng một tiếng đồng hồ hay không, hỏi cho tới khi nào có cơ trưởng đồng ý.
Tất cả chỉ vì Trần Gia Dư đột nhiên quyết định sốt cao không bay được chuyến hôm nay, hơn nữa còn chỉ báo trước hai tiếng.
Ờ, còn vừa đúng chuyến bay tới Hồng Kông nữa.
Vậy nên, Trần Gia Dư chỉ nghĩ trong thoáng chốc, đã nhanh chóng quyết định vẫn bay như bình thường.
Thời gian dài sau đó, anh đã luôn hối hận vì quyết định này.
Phi công là một công việc đòi hỏi khả năng phán đoán cùng sự lý trí tuyệt đối.
Trần Gia Dư ép bản thân phải tách biệt cảm xúc và lý trí rồi nhẩm thầm các bước trình tự.
Việc làm này quả thực giúp tâm lý anh ổn định hơn rất nhiều.
Khi bước vào buồng lái, trạng thái cảm xúc của anh đã không khác gì lúc bay cùng Từ Hành Xuyên ngày hôm qua.
Chẳng qua, phó lái đồng hành cùng anh không phải Từ Hành Xuyên mà là một khuôn mặt tương đối xa lạ, tên Đoàn Cảnh Sơ.
Đoàn Cảnh Sơ cứ luôn mồm “anh Gia ơi, anh Gia à” rất chi là niềm nở, thế nhưng điều khiển máy bay cùng hắn được tầm mười lăm phút thì Trần Gia Dư có chút không thể chịu nổi.
Nguyên nhân là vì lưu lượng lúc khởi hành từ Bắc Kinh tương đối đông, bọn họ phải xếp hàng dừng chờ tại đường lăn bên ngoài đường cất hạ cánh khoảng chừng mười phút.
Chặng tới Hồng Kông do Trần Gia Dư lái chính.
Sau khi làm xong checklist, Đoàn Cảnh Sơ đột nhiên gọi nữ tiếp viên phục vụ trên chuyến bay ngày hôm đó là Khổng Hân Di vào.
Khổng Hân Di rất xinh đẹp, hình như còn có tên trong bảng xếp hạng top 10 mỹ nhân do nội bộ hãng bình chọn.
Trần Gia Dư cũng có chút ấn tượng với cô, lúc trước từng bay chung chuyến một lần.
Lúc anh vừa bước chân lên máy bay có thấy Đoàn Cảnh Sơ đang đặt tay trên vai Khổng Hân Di nói chuyện gì đó.
Vốn anh còn tưởng hai người họ là một đôi – Chuyện này cũng không hiếm.
Tuy ngoại hình Đoàn Cảnh Sơ khá bình thường nhưng việc phi công hẹn hò cùng tiếp viên cũng rất thường gặp – Thế nhưng khi tiến lại gần, nghe được nội dung cuộc trò chuyện của hai người, Trần Gia Dư nhận ra hai người họ rõ ràng không quen thân, hơn nữa Khổng Hân Di không hề muốn tán gẫu cùng Đoàn Cảnh Sơ.
Bây giờ Đoàn Cảnh Sơ gọi Khổng Hân Di tới vẫn với mục đích là để trò chuyện tâm tình: “Hân Dì à, vừa nãy em bảo nhà em ở đâu ấy nhỉ?”
Khổng Hân Di chẳng dám đắc tội hắn, chỉ đành trả lời: “Thì khu gần sân bay ấy, rất gần.
Nhiều đồng nghiệp cũng sống ở đó.”
Đoàn Cảnh Sơ quay người qua.
Lúc này một bàn tay của hắn trở nên táo tợn hơn, đặt trực tiếp lên cánh tay của Khổng Hân Di, có vẻ muốn nâng cổ tay cô lên.
Khổng Hân Di lập tức sững người.
Đoàn Cảnh Sơ nói: “Vòng tay đẹp ghê.
Em mua ở đâu thế?”
Tay cô căng cứng: “Ở… Ở đảo Bali.
Bạn đang đọc bộ truyện Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét, truyện Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét , đọc truyện Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét full , Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét full , Đáp Xuống Từ Độ Cao Mười Nghìn Mét chương mới