Editor: Tiannn
Để đảm bảo thí sinh có thể nghỉ ngơi đầy đủ, trước kỳ thi tốt nghiệp trung học một tuần, Giang Thành Tứ Trung thông báo học sinh có nhà ở trong thành phố đều có thể về nhà nghỉ ngơi, Lâm Phi Vũ tự nhiên cũng về chỗ Tống Nhiên ở.
Buổi tối trước hôm thi, Tống Nhiên đưa Lâm Phi Vũ ra ngoài ăn tối, coi như cổ vũ nhóc con.
"Thế nào? Nước lẩu ở đây ngon lắm đúng không? Trần ca đề cử đó, chắc không đến nỗi đâu nhỉ." Tống Nhiên vừa nói vừa gắp nấm hương vào bát đối phương, "Chấm thêm chút dầu vừng là tuyệt cú mèo!"
"Ừm, ngon lắm anh." Lâm Phi Vũ híp mắt, ăn rất ngon miệng.
Tống Nhiên cười nói: "Anh định dẫn em đi ăn nướng nhưng sợ cay quá, lỡ bị đau bụng ảnh hưởng đế kỳ thi thì không tốt nên ăn thanh đạm một chút vẫn hơn."
"Nước lẩu không tệ, ca ca anh cũng ăn đi." Lâm Phi Vũ gắp thịt viên cho Tống Nhiên.
Nước lẩu quả thực rất ngon, hai người đều say sưa ăn ngon lành.
Trời đã vào hạ nên chẳng mấy chốc Tống Nhiên đã thấy hơi nóng, trên chóp mũi tinh tế toát ra một tầng mồ hôi mỏng, anh tiện tay lau đi, lạch cạch mò mẫm balo của Lâm Phi Vũ: "Tiểu Vũ, mang theo khăn giấy không?"
"Có, em để ở ngăn trong đấy."
Tống Nhiên là người khá bất cẩn, chưa từng mang theo khăn giấy này nọ bên người.
Ngược lại, Lâm Phi Vũ vẫn tương đối tỉ mỉ, thường mang theo giấy ăn, băng dán cá nhân các loại, Tống Nhiên cũng quen với việc tìm giấy ăn trong balo hắn.
Tống Nhiên sờ xoạng lung tung một lúc lâu mà không tìm thấy khăn giấy, trái lại sờ được hộp quà.
Anh tò mò lấy ra xem, vui vẻ đùa: "Yo, sô cô la tự làm luôn? Gói rất xinh luôn nhé, là cô gái nào tặng em vậy?"
Lâm Phi Vũ ngẩn ngơ, hắn quên chưa bỏ hộp sô cô la của Hà Văn ra.
Không muốn nhiều lời Lâm Phi Vũ liền hàm hàm hồ hồ nói: "Có lẽ là ai đó lén nhét vào, em cũng không biết."
"Ồ." Tống Nhiên không nghĩ nhiều, tiện tay đem hộp sô cô la vào balo, cảm thán: "Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, thoáng cái đã ba năm, hiện tại cải thìa lại chủ động vây quanh heo, nhóc con nhà em diễm phúc quá ha."
Lâm Phi Vũ: "..."
Thấy thần sắc hắn có chút cứng ngắc, Tống Nhiên cười an ủi: "Đừng căng thẳng, không có chuyện gì.
Anh cũng không phải loại người cổ hủ kia, nếu như lên đại học em có bạn gái thì có thể đưa về nhà chơi, anh mời hai đứa đi ăn nướng."
Lâm Phi Vũ ngạc nhiên, sắc mặt có chút âm trầm, hắn nhìn Tống Nhiên, chậm rãi nói: "Cái gì mà "hai đứa" chứ?"
"Là em với bạn gái nhỏ đó." Tống Nhiên thản nhiên nói.
Hàm dưới Lâm Phi Vũ căng ra, giống như đang nghiến chặt răng, hỏi: "Vậy anh thì sao?"
"Anh ấy à..." Tống Nhiên gắp một quả trứng cút bỏ vào miệng, hàm hồ nói, "Mấy năm qua anh cũng tích góp được ít tiền, đợi đến lúc em lên đại học, sự nghiệp diễn xuất cũng ổn định thì anh sẽ không làm đại diện nữa, đi mua một căn nhà mới, mở một tiệm sách nhỏ, muốn dậy lúc nào cũng được.
Hừm, nếu gặp được cô gái phù hợp thì sẽ kết hôn, sinh thêm một nhóc con."
Mấy năm qua cũng có vài người bày tỏ với Tống Nhiên nhưng anh không thấy ai hợp với mình, hơn nữa anh lại có "hàng tặng kèm" là Lâm Phi Vũ, quả thực không thích hợp để bước đến hôn nhân.
Bất quá giờ Lâm Phi Vũ cũng đã trưởng thành, anh cũng có điều kiện kinh tế hơn trước, có thể bắt đầu cân nhắc chuyện này.
Hiện tại anh đã tiết kiệm được hơn 180 vạn, đủ sống, còn căn nhà trước đây anh không muốn quay lại lắm, chỉ cần nghĩ đến căn phòng dán đầy ảnh mình kia trong lòng đã cảm thấy sợ hãi, vì vậy mới khóa nó lại, vĩnh viễn không muốn nhìn thấy.
Tống Nhiên suy nghĩ lung tung một lúc mới phục hồi tinh thân, lại phát hiện Lâm Phi Vũ đang cúi mặt, bàn tay cầm đũa nắm chặt, mu bàn tay nổi hết gân xanh.
Tống Nhiên nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy?"
Lâm Phi Vũ nhịn một chút, nhưng vẫn không chịu được mà cắn răng nói: "Con gái có gì tốt chứ? Con gái bây giờ thậm chí còn không biết nấu ăn, làm sao chăm sóc cho anh?"
Tống Nhiên không hiểu sao, chớp chớp mắt: "Anh cũng không biết nấu cơm, không phải là hòa nhau rồi sao? Người nhà mà, có thể bắt đầu học nấu ăn, chăm sóc lẫn nhau, anh - một người đàn ông hai mươi mấy tuổi đầu, cũng không thể trông chờ con gái nhà người ta chăm sóc mình mãi được, đúng không?"
Lâm Phi Vũ bật thốt lên: "Em có thể chăm sóc anh, em biết nấu cơm, còn biết rửa bát, giặt quần áo cũng biết, còn có thể kiếm tiền, mấy món anh thích như ức gà chiên, cơm rang trứng, xương sườn nấu với tỏi,...!em đều biết làm hết! Đúng rồi, em còn biết nuôi mèo, em sẽ tắm rửa cho nó, cắt móng, dọn cát, em rất thích Tiểu Hắc, Tiểu Hắc cũng rất thích em!"
Nhìn bộ dáng "chào hàng" của hắn, Tống Nhiên không nhị được mà bật cười thành tiếng, vươn tay xoa đầu nhóc con nhà mình: "Nói cái gì thế, sau này em phải độc lập, làm sao có thể làm "công nhân nhỏ tuổi" của anh được."
Đầu óc Lâm Phi Vũ có chút loạn, lại bắt nói năng đầu loạn xạ: "Vậy ý của anh là, sau này em không được ở cùng anh nữa? Nếu như anh muốn mua nhà, em có thể trả tiền mà, tiền catxe đóng phim hai năm qua một đồng em cũng chưa động đến, hơn trăm vạn vẫn còn nguyên."
Thằng nhóc này muốn bỏ tiền ra mua nhà cho anh...!Tống Nhiên cảm động, ôn nhu nói: "Tiểu Vũ, em không cần làm vậy, tiền của em em phải tích góp để mua nhà cho mình, bây giờ giá nhà ở Giang Thành cao như thế, tùy tiện một căn thôi cũng đã mất hơn mười vạn.
Tuy rằng, sau này em có thể kiếm được rất nhiều tiền nhưng vẫn phải nhớ, không được tiêu tiền bừa bãi."
"Em không phải đang tiêu tiền bừa bãi, em, em..." Giọng Lâm Phi Vũ khàn dần, hắn không biết nên nói như thế nào.
Hắn có thể thử khắc chế dục vọng xấu xa này của mình, cố gắng làm một người em trai ngoan ngoan nhưng điều kiện tiên quyết là Tống Nhiên phải sống cùng hắn, cùng một mái nhà! Hắn không thể sống thiếu người này được, không thể độc lập ở riêng, hắn không làm được.
Giờ khắc này, Lâm Phi Vũ hoảng thật rồi, hắn cuối cùng cũng ý thức được một sự thật tàn nhẫn— hoặc là không chừa thủ đoạn nào lôi Tống Nhiên xuống vũng bùn này, hoặc là trở thành "anh em" đến ngày Tết mới gặp nhau, không có lựa chọn nào khác.
Hắn khàn giọng nói: "Anh, mình không thể...!sống chung được sao?"
Tống Nhiên chớp mắt một cái, bừng tỉnh, hóa ra nhóc con vẫn chưa trưởng thành, tâm trạng bây giờ đại khái chính là "lo lắng chia lìa" trong truyền thuyết, không dám đối mặt với chia tay.
Anh hơi do dự, khéo léo tìm từ: "Tiểu Vũ, em cũng sắp thành niên rồi, em hẳn phải biết, sau khi trưởng thành ai cũng có cuộc sống riêng của mình, thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn."
Lâm Phi Vũ ngơ ngác nhìn anh.
Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.
Tống Nhiên an ủi: "Hơn nữa, cho dù sau này chúng ta đều lập gia đình, em vẫn có thể thường xuyên đến nhà anh làm khách, anh sẽ để trống một phòng ngủ cho em, em sẽ mãi mãi là em trai của anh."
"Làm khách?" Lâm Phi Vũ cúi đầu, lặp đi lặp lại từ này, phảng phất đó là câu chuyện buồn cười nhất, "Làm, khách?"
Hắn siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay, dù đau nhưng hắn không cảm nhận được gì, chỉ thấy tai ù cả lên, trong đầu đều là "nhà anh", "làm khách", "thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn", chói tai vô cùng! Làm khách, làm khách à...!
không biết qua bao lâu, Lâm Phi Vũ đột nhiên đẩy mạnh bàn ra, đứng dậy chạy ra ngoài!
Tống Nhiên không rõ có chuyện gì, trừng mắt nhìn theo bóng lưng Lâm Phi Vũ, nhịn không được thấp giọng mắng một câu, đặt mấy tờ 100 tệ lên bàn rồi đuổi theo.
Mie, thằng nhóc này lại nổi điên gì vậy?
(Lũ reup không biết xấu hổ:) tích đức cho con cháu đi:))
Tống Nhiên tìm suốt mấy con phố vẫn chưa tìm thấy bóng dáng Lâm Phi Vũ, gọi điện cũng không liên lạc được, không biết hắn đã chạy đi đâu.
Bạn đang đọc bộ truyện Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân, truyện Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân , đọc truyện Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân full , Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân full , Đừng Nuôi Trà Xanh Ảnh Đế Công Làm Thế Thân chương mới