Trên xe ngựa, Vạn Nhất Phi và Trầm Thanh Lê ngồi một bên, Lục Hoài Khởi ngồi đối diện bọn họ.
Lục Hoài Khởi để ý thấy mỗi khi Trầm Thanh Lê nói chuyện với Vạn Nhất Phi, tròng mắt đen âm u trở nên sáng ngời trong suốt như là ánh sao trong bầu trời đêm, làm hắn hoa mắt.
Mà hắn lại chưa từng được đãi ngộ như vậy.
Làm huynh trưởng của nàng, hắn thấy có chút khó chịu, mím môi hỏi “Vạn đại sư, xin hỏi ngươi và A Lê quen biết nhau khi nào?”
Vạn Nhất Phi tròng mắt xoay chuyển nhìn Trầm Thanh Lê, không lên tiếng
Trầm Thanh Lê thay hắn trả lời “ta và sư phụ quen biết sau khi tạ nhập liệm hạ táng” nàng không muốn nói dối Lục Hoài Khởi
Vạn Nhất Phi lúc này cũng không có khí thế bá đạo như khi ở trước mặt Trầm Kính Phong, vội vàng phụ họa ‘A Lê nói không sai, sư đồ chúng ta đúng là biết nhau từ lúc đó”
Lục Hoài Khởi mắt hồ ly khẽ nhướng lên, lại hỏi ‘vậy sư đồ các ngươi quen biết thế nào?là ngươi cứu A Lê từ trong mồ ra sao?”
Ánh mắt Vạn Nhất Phi lại nhìn về phía Trầm Thanh Lê
Trầm Thanh Lê lại thay hắn trả lời “có người giới thiệu sư phụ với ta.
Sư phụ thấy ta có thiên phú về nghề mộc nên nhận ta làm đồ đệ”
Vạn Nhất Phi gật đầu, xem như làm chứng cho lời của nàng
Thợ mộc đại sư Vạn Nhất Phi mà người ngoài đồn là nhàn vân nhã hạc, không thích bị người o ép, ở trước mặt Trầm Thanh Lê lại trở thành một sư phụ nghe lời đồ đệ? Chuyện này thật thú vị ah
Lục Hoài Khởi một tay chống cằm, tươi cười sâu hơn.
Lần này hắn hỏi thẳng Trầm Thanh Lê “A Lê, nói cho ta biết, rốt cuộc là ai cứu ngươi?”
Trước kia hắn cho rằng ở chung với nàng lâu, một ngày nào đó hắn cũng sẽ biết được bí mật của nàng nhưng Vạn Nhất Phi đột nhiên xuất hiện làm cho hắn phát hiện quan hệ của Trầm Thanh Lê với Vạn Nhất Phi thân cận hơn quan hệ giữa hắn và nàng nhiều.
Vạn Nhất Phi biết được một năm trước là ai cứu nàng; Vạn Nhất Phi đem tất cả tài nghệ của hắn truyền cho nàng.
Quan hệ sư đồ của bọn họ làm hắn có chút không thoải mái nhưng hắn lại không hiểu vì sao mình lại như thế, mà dù hiểu, hắn cũng cho rằng chỉ vì nghĩa huynh như hắn không phải là chỗ dựa duy nhất của nàng, nàng còn có người khác để dựa vào…
Trầm Thanh Lê cũng không muốn giấu Lục Hoài Khởi, nhưng hiện giờ nàng chưa thể nói ra tên của “ác ma” đã cứu nàng
“Lục đô đốc, hơn một năm trước có người đã cứu ta, sư phụ ta cũng là hắn giúp ta mời tới.
Đương nhiên, hắn cũng không phải là Bồ Tát đại từ đại bi cứu khổ cứu nạn, hắn cứu ta vì muốn ta làm việc cho hắn.
Ta…”
Nàng còn chưa nói xong, bên ngoài vang lên thanh âm của Trương Lục “chủ tử, phía trước là xa liễn của Hoàng thượng.
Hoàng thượng ra cung gặp Vạn đại sư”
Lục Hoài Khởi biết đã rất nhiều năm rồi Minh Hoài đế không ra cung, mỗi ngày chuyện hắn làm nhiều nhất là trốn trong tẩm điện đục đục đẽo đẽo.
Theo lời Minh Hoài đế thì khi hắn điêu khắc mấy thứ này,có cảm giác như Liễu đại quý phi vẫn còn ở bên cạnh hắn, hắn vô cùng hưởng thụ thời khắc tốt đẹp này.
Hôm nay hắn lại vì Vạn Nhất Phi mà chủ động ra cung, có thể thấy hắn rất coi trọng Vạn Nhất Phi
Lục Hoài Khởi cũng không tiện truy vấn Trầm Thanh Lê nữa, đoàn người lập tức xuống xe, hành lễ vấn an với Minh Hoài đế
Lần đầu tiên Minh Hoài đế gặp được Vạn Nhất Phi, tâm tình vừa kích động vừa thấp thỏm, nói thế nào cũng muốn Vạn Nhất Phi vào cung chỉ điểm cho hắn.
Vạn Nhất Phi không thể làm gì được, cuối cùng đành theo Minh Hoài đế tiến cung
Trước khi đi còn kéo Trầm Thanh Lê qua, kiêu ngạo nói “Hoàng thượng, lão phu là kẻ quê mùa, dung tục vô lại thực sự không thích hợp ở lại trong cung nhưng A Lê là đệ tử đắc ý nhất của lão phu, tất cả tài nghệ của lão phu đều truyền lại cho nàng.
Nếu Hoàng thượng thực sự muốn tìm người thỉnh giáo, vậy tìm A Lê đi.
Thợ mộc chúng ta là nhìn tay nghề, không phải nhìn số năm nhập môn, ai tay nghề cao siêu thì người đó tới chỉ điểm, đó cũng không phải là chuyện mất mặt gì” lời này cho thấy hắn phi thường thích đồ đệ Trầm Thanh Lê này, dừng một chút, nhịn không được lại cường điệu “từ lúc lão phu mở cửa nhận đồ đệ, không ai có thiên phú qua được A Lê”
Vì điều này mà hắn rất buồn bực, còn cho người điều tra Trầm Kính Phong và toàn bộ An quốc công phủ, phát hiện kể cả di nương đã chết đi của Trầm Thanh Lê thì toàn bộ An quốc công phủ đều không có ai am hiểu nghề mộc.
Bạn đang đọc bộ truyện Gả Cho Đông Hán Đô Đốc tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Gả Cho Đông Hán Đô Đốc, truyện Gả Cho Đông Hán Đô Đốc , đọc truyện Gả Cho Đông Hán Đô Đốc full , Gả Cho Đông Hán Đô Đốc full , Gả Cho Đông Hán Đô Đốc chương mới