Khi đó Nguyễn Ý Tri còn mong đợi mình được nhận nuôi, hắn rất khát vọng được yêu thương, cho tới khi hắn được nhận nuôi hắn đều không thể tin được, nhưng đôi vợ chồng nhận nuôi hắn lại là kẻ lừa đảo đáng giận, quay đầu liền muốn đem hắn bán đi, nếu không nhờ viện trưởng cảm thấy không thích hợp báo cảnh sát, hắn còn sống hay không vẫn là một vấn đề.
Từ sau lần đó hắn đã biết, dựa vào người khác cho đi yêu thương còn không bằng chính mình cố gắng.
Nhi đồng cô nhi viện ngẫu nhiên vẫn có người muốn nhận nuôi đi tới xem, hắn bởi vì bộ dạng đẹp nên luôn được vừa ý, nhưng hắn không muốn theo chân bọn họ đi, viện trưởng đối với việc này cũng rất bất đắc dĩ.
Nhưng Nguyễn Ý Tri cũng không hối hận, viện trưởng bởi vì chỉ có một mình nên khó thể chiếu cố được cho mỗi nhi đồng, mà hắn bởi vì sự kiện kia nên trở nên trầm mặc, dần dần viện trưởng chứng kiến hắn cũng chỉ biết thở dài.
Nguyễn Ý Tri cảm giác như vậy cũng tốt lắm, hắn đang nhớ lại những lời viện trưởng từng nói qua, muốn thay đổi cuộc sống bây giờ, chỉ có con đường học tập.
Vì thế hắn bắt đầu liều mạng học tập, nhưng hắn cũng không phải là một nhi đồng có thiên phú cao, lúc học tập luôn cảm giác mờ mịt, học không vào, so sánh với những nhi đồng khác hắn chỉ là một đứa bé bình thường.
Nhưng hắn không muốn chịu phận bất hạnh, cơ hồ dùng toàn bộ thời gian để học, những người khác chơi đùa thì hắn đang học, những người khác ngủ thì hắn cũng đang học, mặc kệ những nhi đồng khác làm gì, hắn đều không tham dự, chỉ lo học tập.
Vì thế hắn dùng sự chuyên cần của mình chiến thắng mọi người, thành công thi vào một trường đại học rất không sai, dựa vào chính mình từ cô nhi viện đi ra ngoài, tuy rằng phí tổn đều cần chính mình gánh vác, nhưng hắn hoàn toàn không hối hận.
Từ lúc còn rất nhỏ hắn đã bắt đầu đi làm công, trấn nhỏ không lớn nhưng rất có tình vị, hắn từng được rất nhiều người trợ giúp qua. Sau khi thành niên có thể làm càng nhiều việc, thế cho nên sinh hoạt phí hoàn toàn có thể kiếm được.
Tuy rằng chỉ đủ dùng, nhưng vẫn hi sinh toàn bộ thời gian ngoài giờ học của hắn.
Người khác ngoài giờ học chỉ phiền não nên đi đâu chơi, phiền não cảm tình không thuận, mà hắn hoàn toàn không có những phiền não như vậy.
Nhưng như vậy cũng đã làm cho hắn thật thỏa mãn.
Mãi tới ngày tận thế đến, hắn rốt cục không cần sưu sầu vì học phí sinh hoạt phí, thậm chí không ăn không uống cũng sẽ không chết.
Hiện tại hắn thật nghèo, có chút tiền vì chạy nạn không biết rơi ở đâu, tiền lương cũng phải đợi tháng sau mới có.
Ân..
Đại khái đây chính là trong họa có phúc đi.
Nghĩ tới đây, hắn quyết định đi vào Vân Xuân thị tìm kiếm một chút, nhân lúc tiền còn chưa mất đi giá trị trao đổi thì đổi càng nhiều của cải giá trị.
Của cải giá trị hoàn toàn là vật tiêu hao, nếu không chú ý thì sẽ hết sạch, hiện tại hắn còn thiếu hệ thống 20 điểm đâu.
Lúc đó 997 cho hắn vay hai ngày thuốc nước, tới bây giờ đã sắp qua 10h, thời gian thật quá nhanh, hắn nhất định phải tranh thủ thời gian đổi thuốc nước cho mình.
Ít nhất cần cam đoan chính mình sẽ không mất đi lý trí, bằng không sẽ gây ra phiền toái.
Hắn đánh giá một chút, còn bốn giờ là tới hừng đông, còn có thể đi tìm kiếm thêm một lần, hừng đông thì tạm thời ẩn núp.
Sau khi tắm rửa nhìn bề ngoài sẽ không nhìn ra được hắn là một con tang thi, chỉ có khi nào ghé sát nhìn kỹ mới nhìn ra màu da của hắn không thích hợp, nhưng đây là chuyện không có biện pháp.
Thành trấn còn cách Vân Xuân thị một khoảng cách, hắn thu lại tiểu thiên hổ, tránh nó làm hấp dẫn tang thi, sẽ dây dưa không thiếu thời gian.
Hết thảy chuẩn bị xong, hắn đẩy cửa đi ra ngoài, thậm chí còn lễ phép đóng cửa lại.
Nửa giờ sau hắn mới tiến vào phạm vi Vân Xuân thị.
Nửa đêm về sáng nhiệt độ không khí thấp hơn, hắn chạy về phía trước, không phòng bị thiếu chút nữa bị vấp ngã, vừa đứng vững thì mới phát hiện trên mặt đất chụp lên một tầng băng, khó trách hắn thiếu chút nữa bị trơn té.
Có lẽ nhiệt độ không khí quá thấp cũng ảnh hưởng tới sinh vật biến dị, hắn tiến vào đây cho tới bây giờ còn chưa phát hiện có tang thi khác.
Thành thị lớn như vậy chỉ có một con tang thi là Nguyễn Ý Tri, cực kỳ trống trải, không trung lại rơi tuyết, đổ rào rào dưới đất. Nếu không phải trong tình trạng này, tuyết nhất định là cực đẹp, nhưng hiển nhiên không ai thưởng thức.
Hắn ngẩng đầu nhìn tuyết nhẹ nhàng rơi xuống, bị vài miếng bông tuyết rơi lên mặt, thật lâu không tan.
Hắn ngẩn ra, đưa tay lau đi bông tuyết trên mặt. Bông tuyết trên đầu ngón tay cũng không có cảm giác gì, hắn đã không còn cảm giác được nhiệt độ của tuyết, chỉ có trí nhớ cho hắn biết đây là băng.
Trở thành tang thi là một thể nghiệm thật kỳ diệu, hắn có thể nghe được, có thể chứng kiến, khứu giác cũng lợi hại hơn, nhưng chỉ riêng xúc giác không còn, thế cho nên cũng không cảm thụ được nhiệt độ xung quanh.
Cũng chính là trong thời gian chốc lát này trên bầu trời tuyết rơi càng lớn, từng tảng tuyết lớn rơi xuống, chiếu theo tốc độ này phỏng chừng không bao lâu mặt đất sẽ bị hoàn toàn bao trùm.
Nguyễn Ý Tri lấy lại tinh thần, nhanh chóng tìm kiếm cửa hàng. Nhưng một tòa thành thị cho dù phồn hoa cũng không tránh được những địa phương bao quanh thật hẻo lánh lại trống trải, nơi này phỏng chừng là vùng mới di dời, quanh thân phần lớn đều khóa cửa, cửa hàng rất ít, hắn tìm một lúc lâu mới tìm được một cửa hàng tiện lợi.
Bạn đang đọc bộ truyện Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con, truyện Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con , đọc truyện Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con full , Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con full , Khai Cuộc Tang Thi, Tôi Rút Thẻ Thắng Và Nuôi Đàn Con chương mới