Là một cô gái yêu và quen với việc lao động, Tư Truy không hề ngần ngại nếu phải chạy hai, ba hay thậm chí nhiều công việc một ngày.
Nhớ lúc trước mới chập chững đặt chân lên đây, cô còn vất vả hơn nhiều...
Cô thấy mình may mắn, chí ít là ông trời không bạc đãi cũng như không phụ sự chăm chỉ, cố gắng của cô.
Hiện tại, cô có thể tự tin kiếm tiền bằng chính khả năng của mình.
Nghĩ thế, mọi năng lượng tiêu cực do Trịnh Nhất gây ra trước đó đều tiêu tan hết.
Nghỉ độ hai ngày, Tư Truy bắt đầu trở lại guồng quay cuộc sống.
Đến trước cánh cổng cao lớn, lần này cô còn chưa kịp bấm chuông thì đã có người mở cửa cho cô.
Quản gia Lâm nhìn cô đầy hòa nhã, sau lưng ông là Bùi Nghiêu với bộ quần áo ở nhà toát lên dáng vẻ lười biếng nhưng không kém phần đẹp trai.
Anh nhìn Tư Truy vài giây rồi ra vẻ lạnh lùng xoay người, khóe môi lại không kiềm được cong lên, ở góc độ mà cô không hề thấy mỉm cười.
"Bác Lâm, chúc bác buổi sáng tốt lành!"
Tư Truy lẽo đẽo theo sau, cô vui vẻ trò chuyện với quản gia Lâm, thấy ánh mắt ông rơi trên gò má mình lập tức xấu hổ nghiêng đầu.
Thực ra, cô không muốn đem vết thương đi làm chút nào, thế nhưng cô chỉ vừa mới được Bùi gia nhận vào làm, nghỉ nhiều thì không hay lắm.
Ấn tượng ban đầu bao giờ cũng quan trọng mà, vả lại chỗ đó cũng hồi phục khá tốt rồi, cô cảm thấy không có vấn đề gì to tát cả.
Khi sửa soạn ở nhà, Tư Truy đã dùng phấn phủ che đi nhưng nếu tinh mắt, nhìn kĩ thì đều nhận ra.
Cô không nói gì nữa, cúi đầu lặng thinh, vừa vào trong nhà đã thấy toàn thể Bùi gia đang quây quần xem TV.
Màn hình chiếu bài hát tập thể dục buổi sớm, Bùi Phưởng ngồi trên ghế ngáp ngắn ngáp dài, trông thấy Tư Truy liền tỉnh cả ngủ.
"Chị!"
Cô nàng hớn hở nhào về phía Tư Truy, gọi một tiếng ngọt xớt mà không ngượng miệng.
Chớp mắt bị ôm vào lòng, cơ thể Tư Truy cứng ngắc, hoàn toàn không biết nên làm gì tiếp theo.
Giờ phút này, cả nhà đều đang nhìn cô, đặc biệt là người đàn ông, thấy em gái đang vòng tay qua cổ của cô, tư thế giống như chuẩn bị hôn hít bỗng nhiên cảm thấy ngứa ngáy.
Anh hắng giọng, nghiêm túc nhắc nhở Bùi Phưởng: "Đừng dọa cô ấy sợ!"
Bùi Phưởng nhíu mày, đôi mắt híp lại suy tư, sau đó để lộ nụ cười nham hiểm.
Cô nàng thân mật dụi dụi đầu nhỏ vào tay Tư Truy, cố ý làm nũng trước mặt Bùi Nghiêu: "Chị đi đâu mấy ngày qua vậy, có biết em nhớ chị lắm không?"
Tư Truy chỉ có thể mỉm cười gượng gạo, cô liếc mắt nhìn qua Bùi Nghiêu cầu cứu, thấy anh cũng đang nhìn mình, trong đôi đồng tử đen láy bùng lên tia lửa khó chịu.
Đột nhiên, Bùi Nghiêu đứng dậy tách hai người ra.
Anh nhỏ giọng bảo Tư Truy vào bếp, còn ngăn lại ánh mắt của Bùi Phưởng nữa.
"Nhìn cái gì? Cô ấy đi rồi."
"Anh đấy!"
Bùi Phưởng làu bàu không vui, tính hóng hớt nổi lên liền không nhịn được táy máy: "Có phải anh thích người ta không hả?"
Bùi Nghiêu bị nói trúng tim đen tuy nhiên vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, anh từ tốn nhấp một ngụm trà, ngẩng mặt lên thấy cả nhà đều đang tủm tỉm quan sát mình.
Người đàn ông lơ đễnh: "Đừng nhìn con như vậy..."
Bấy giờ, Lâm Tịch đặt tách trà xuống, bà hạ giọng mách nhỏ với con trai: "Mẹ nói này, nếu thích thì con phải tấn công luôn.
Còn chần chờ không biết sẽ mất vợ khi nào đâu! Tin mẹ đi!"
Nói rồi, bà huých tay vào mạn sườn chồng, nháy nháy mắt.
Bùi Lương cũng rất phối hợp mà cười to: "Mẹ con nói không sai chút nào, năm xưa nếu không phải ba nhanh tay thì có khi giờ này bà ấy đã là mẹ người khác rồi."
"Thật sao?"
Bùi Phưởng ngạc nhiên bởi vì đây là lần đầu Bùi Lương hé lộ câu chuyện tình cảm của mình.
Bạn đang đọc bộ truyện Không Dễ Bắt Nạt tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Không Dễ Bắt Nạt, truyện Không Dễ Bắt Nạt , đọc truyện Không Dễ Bắt Nạt full , Không Dễ Bắt Nạt full , Không Dễ Bắt Nạt chương mới