Mười ngày trước, ta cùng với Nạp Lan Mẫn giữa đêm lén lút ra khỏi thành, bí mật đến Dục quốc trước. Ta và nàng ngồi đối diện nhau bên trong xe ngựa, ta thấy được trong đáy mắt nàng là do dự không dứt cùng sầu tư mơ hồ.
Ta đem quả dứa tươi non vừa mới mua từ trong tay người bán hàng rong ven đường đưa cho nàng: “Ngươi không nỡ rời xa Kỳ Vẫn?”
Nàng mỉm cười nhận lấy, tiện tay xoa xoa, sau đó đưa vào miệng cắn một miếng, cũng không nói gì, chỉ tinh tế nhai.
“Đang hận hắn sao? Hận hắn vì dã tâm của chính mình, đã đem ngươi đẩy về phía Dục quốc nguy hiểm.” Ta thì thào một tiếng khẽ hỏi, cũng là nói ra nỗi chua xót của bản thân, Kỳ Hữu chẳng phải cũng đối với ta hệt như thế đó sao?
“Từ ngày cùng chàng đại hôn ta đã hiểu rõ, tiên đế là muốn ta vì chàng dốc sức trợ lực. Hiện tại chính là một cơ hội tốt, không phải sao?” Nàng lại cắn tiếp quả dứa một cái, “Kỳ Vẫn chưa bao giờ nghĩ tới phải tranh đoạt ngôi vị hoàng đế kia, nhưng mà đương kim hoàng thượng đã thí giết vị phụ hoàng mà chàng yêu thương nhất, đây là tội không thể dung thứ. Cho nên, chàng đã thề vì tiên đế báo thù.”
Ta bất đắc dĩ cười lạnh một tiếng, cười đến thê lương, “Cho nên, nhất định phải hy sinh nữ nhân của mình hay sao?”
“Vì hắn, ta cam tâm tình nguyện.” Nàng dần dần cúi đầu, vẫn nhìn vào quả dứa đang cầm trong lòng bàn tay, thật lâu sau mới nói, “Kỳ Vẫn nói với ta, chàng rất sợ nhìn thấy ngươi, bởi vì ngươi cùng mẫu phi của chàng giống hệt nhau. Ta biết, chàng là sợ tiếp tục gặp ngươi sẽ khống chế không được mà yêu ngươi, lại càng sợ có lỗi với ta.”
Ta cơ hồ buông một tiếng thở dài, “Người Kỳ Vẫn yêu chỉ có ngươi, bằng không ngày ấy hắn tuyệt sẽ không bỏ ta mà đuổi theo ngươi. Ở trong lòng hắn, ta chỉ là một cái bóng của mẫu thân hắn, với một cái bóng mà nói chỉ cần một ngọn đèn tắt, một ánh trăng mờ, một khoảnh khắc mặt trời lặn, bóng dáng ấy trong lòng hắn sẽ tan biến đi. Ngươi mới là tình yêu trân quý nhất trong lòng hắn.”
Nàng bỗng nhiên ngẩng mặt lên, ánh mắt ẩn hàm lệ quang khẽ xem xét ta, xinh đẹp động lòng người, môi nàng gợi lên một tia mỉm cười, “Cám ơn.”
Ta không nói gì, đưa tay vén lên một góc rèm xe, nhìn ra bên ngoài cảnh vật vun vút bay qua trước mắt, chợt nghĩ ra điều gì đó, vội mở miệng hỏi: “Các ngươi thành thân nhiều năm như vậy, như thế nào lại không có con cái?”
Nàng thần sắc buồn bã, “Chàng nói, hiện tại không thể có con. Có hài tử sẽ khiến cho chàng phân tâm, làm chàng không thể an tâm tiếp tục tiến hành kế hoạch của mình. Càng lo lắng nếu kế hoạch thất bại, lại liên lụy đến đứa nhỏ. Ta hiểu chàng, cho nên ta không phản đối. Ta nguyện chờ đợi, đợi đến một ngày có thể sinh cho chàng một hài tử, nếu ngày đó không đến, ta cũng sẽ theo chàng một đường xuống hoàng tuyền.”
Nghe được lời của nàng tâm niệm ta khẽ động, thế còn Kỳ Hữu vì cớ gì lại không để cho ta mang thai? Hơn nữa nhẫn tâm đến nỗi vĩnh viễn không cho phép ta có con? Sợ ta sẽ ảnh hưởng đến hoàng quyền của hắn hay là căn bản không muốn cùng ta có hài tử? Ta cũng có thể giống như Nạp Lan Mẫn, bồi bên cạnh Kỳ Hữu đồng sinh cộng tử. Nhưng mà, hắn không có cho ta cơ hội này, thậm chí làm tổn thương ta như vậy.
“Nếu ngươi phụ ta, kiếp này cũng không gặp lại.”
Ta vẫn nhớ như in những lời này, nhưng là hắn không cho ta cơ hội, thậm chí giẫm đạp lên tình yêu giữa chúng ta. Tình yêu này nếu như đã đổi thay, thì lời thề ngày trước ta sao còn cần phải hết lòng gìn giữ?
“Công chúa, Hy nói lúc này Dục quốc đang cử hành đợt tuyển chọn tú nữ ba năm một lần, chúng ta chỉ cần tìm được thái giám tổng quản Bạch Phúc, đưa cho hắn một số tiền tài hối lộ liền có thể trở thành tú nữ. Nhưng là ta lo lắng, nếu gặp Hoàng Thượng nói rõ mục đích, hắn sẽ xem chúng ta là gian tế mà bắt giữ…” Nàng phá lệ lo lắng mà chau đôi mày ngài.
Ta lập tức trấn an nói, “Vương phi ngươi yên tâm, nếu không nắm chắc, ta tuyệt đối sẽ không mạo hiểm như vậy.”
Lo lắng của nàng thực cũng có căn nguyên, vì phương xa còn có một nam nhân mà nàng yêu thương sâu sắc đang đợi nàng trở về. Không giống như ta, một kẻ tâm vô vướng bận, có thể yên tâm đi đánh cược một lần, cho dù thua mất tính mạng này cũng không có gì phải hối tiếc.
Giờ Dậu đêm đó, chúng ta đã an toàn đến Biện Kinh, có thể nghe thấy việc tuyển tú lần này gây xôn xao huyên náo khắp cả Biện Kinh. Bình dân nữ tử nhiều người vì muốn tiến cung làm tú nữ mà chấp nhận tiêu táng ngàn kim vạn lượng để đút lót cho Bạch Phúc công công, chuyện này khắp nơi đâu đâu cũng có. Các nàng sở dĩ nuôi hy vọng lớn như thế, chỉ vì hết thảy đều nghe nói, trong hậu cung của Liên Thành địa vị ngang hàng không phân cấp bậc. Ngoại trừ hoàng hậu, tứ phi đến nay chưa lập, cửu tần cũng chỉ có hai nữ tử ở tần vị, Hoàng Thượng cũng không con nối dõi tông tường. Khó trách nhiều nữ tử như vậy đều muốn chen chân vào cung, muốn có một ngày rạng rỡ bay lên đầu cành thành phượng hoàng, nhưng các nàng chỉ thấy vinh quang như thế, lại không nghĩ tới phía sau vinh quang là huyết tinh, tàn khốc cùng thê lương.
Những tấm gương hồng nhan chưa hưởng ân vua mà đã đoạn mệnh kể ra vô số, huống hồ quốc sắc thiên hạ hết thảy đều quy tụ về chốn hậu cung. Các nàng có thể cam đoan riêng mình nhất định diễm bá quần phương, tài năng triển hiện?
Ta cùng với Nạp Lan Mẫn đi đến nha môn đề đốc, nghe nói trong suốt thời gian tuyển tú, Bạch Phúc công công sẽ ở nơi đây. Mỗi ngày người ra vào thăm viếng nườm nượp, tựa hồ như sắp sửa đem cánh cửa này đạp đổ. Ngay cả giờ phút này, những người tới bái phỏng cầu kiến đều xếp một hàng dài đến tận cửa. Ta cầm một thỏi hoàng kim đưa cho nha dịch trông coi thông báo, bọn họ ngay tức khắc để cho chúng ta đi vào trong.
Chúng ta cùng Bạch Phúc công công hội kiến ở một tiểu cư u nhã, trong phòng thoảng hương thơm son phấn nhàn nhạt, nhưng nơi đây không đốt đèn, duy chỉ có ánh trăng mờ ảo mêng mang chiếu rọi gian phòng. Trong lúc Nạp Lan Mẫn đem một hộp trân bảo to đầy châu ngọc bày ra trên bàn, ánh mắt hắn từ lãnh đạm ban đầu chuyển sang tỏa ánh rạng rỡ, đầu ngón tay mơn trớn những thứ châu báu phát sáng lấp lánh trong đêm đen kia, thì thào hỏi, “Hai vị cô nương đây là. . . . . .”
“Chỉ cần công công ở danh sách tú nữ thêm vào hai cái tên.” Ta từ trong tay áo lấy ra một giấy viết thư đưa cho hắn, trên đó viết hai cái tên Phức Nhã cùng Đa La, “Chuyện này đối với công công mà nói chỉ là một cái nhấc tay, đúng không?”
Hắn tham lam đánh giá châu báu ấy, liên tiếp gật đầu, liên tiếp nói ba từ “Đúng, đúng, đúng”. Ta cùng với Nạp Lan Mẫn nhìn nhau, trên mặt tràn ngập tiếu ý.
Ta không ngờ tới, tiến cung lại dễ dàng như thế. Liên Thành như thế nào lại dùng một tên tiểu nhân tham tài như vậy làm thái giám tổng quản?
Thần võ cao ngất, cung điện nguy nga.
Hoa bay đầy trời, hoa rơi ngập đất, một bước chân mà sải ngang qua trăm xác hoa.
Chúng tú nữ tiến cung được đại thị nữ bên cạnh Hoàng Thượng – Lan Lan và U Thảo dẫn nhập Ninh Tú cung, sắp xếp lưu lại đó. Đã nhiều năm không gặp, ta đã không còn nhìn thấy cỗ hồn nhiên trong sáng trong mắt các nàng năm xưa nữa, là cái cung điện này đã mài mòn đi sự thiên chân vô tà của hai nàng sao?
Lan Lan đang cầm trong tay một quyển sách nhỏ ghi nhớ tên các tú nữ, bắt đầu phân phối lại sương phòng, khi nàng đọc đến hai cái tên “Đa La, Phức Nhã……” chợt nhíu nhíu mi tâm, nặng nề đọc lại một lần, “Phức Nhã?”
Ta cùng với Nạp Lan Mẫn từ chúng tú nữ thưa thớt đang ngồi đứng dậy, “Là chúng ta.”
U Thảo đột nhiên vươn ngón trỏ hoảng sợ chỉ vào người ta, “Ngươi…… Ngươi……”
“Ta là tú nữ được tiến cung lần này – Phức Nhã, nàng là tỷ tỷ của ta – Đa La.” Ta liền đánh gãy lời của nàng, dùng ánh mắt ý bảo nàng lúc này đang có rất nhiều ngoại nhân xung quanh, U Thảo không dám tin liền nhìn ta đánh giá từ trên xuống dưới.
Thay thế cho U Thảo, Lan Lan liền có vẻ bình tĩnh rất nhiều, nàng bình tĩnh nói: “Hai người các ngươi trụ tại gian phòng này.”
Chúng ta bước vào phòng, lúc đóng cửa cũng không khóa, chừa lại một cái khe hở. Trong thời gian chưa tới một tuần trà, Lan Lan cùng U Thảo liền lén lút lưu tiến vào, vừa thấy ta liền đồng loạt chồm lên, cho ta một cái ôm thật to, “Tiểu thư…… Ngài đã trở lại!”
Ta bị các nàng thình lình làm một hành động nhiệt tình như vậy liền đứng đơ người, không biết làm sao. Nạp Lan Mẫn bên cạnh đầu tiên là biểu tình nghi hoặc, sau chuyển thành che miệng cười khẽ.
U Thảo ôm ta càng chặt hơn, nàng nói: “Từ lần trước tiểu thư thoát đi, ta cứ nghĩ rằng sẽ không còn được gặp lại ngài.”
Lan Lan càng không ngừng gật đầu, “Tiểu thư vì sao phải trốn?”
“Bởi vì Liên Thành miệng thì nói không tính toán gì hết, nhưng lại muốn sắc phong ta.”
Bạn đang đọc bộ truyện Khuynh Thế Hoàng Phi tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Khuynh Thế Hoàng Phi, truyện Khuynh Thế Hoàng Phi , đọc truyện Khuynh Thế Hoàng Phi full , Khuynh Thế Hoàng Phi full , Khuynh Thế Hoàng Phi chương mới