Nở nụ cười cay đắng, thôi kệ, còn có thể nói gì nữa đây?
Chuyện hôm nay cứ coi như cô xui xẻo đi.
Có mắt nhưng lại không tròng, đã động chạm. vào những người không nên động chạm.
Vừa rồi anh là người cứu cô thoát khỏi tình cảnh khó xử đó, cứ coi như quà cảm ơn đi.
Dù sao bị anh sờ vài lần, nói vài câu khó nghe, cũng không mất đi miếng thịt nào.
Chỉ là trong lòng ngứa ngáy, còn những lời chế nhạo cay nghiệt đó mới thực sự khiến cô không thể nào bình tĩnh lại được.
Cô lắc đầu, đuổi những suy nghĩ phức tạp này đi, chậm rãi nhảy xuống khỏi bục, nhặt chiếc áo khoác rơi trên mặt đất mặc vào người.
Cũng may còn có chiếc áo khoác này, nếu không, hôm nay cô không biết phải làm sao để về nhà.
Vươn tay nắm lấy tay cầm, vừa mở cửa ra, trước mắt đột nhiên tối sầm, cô ngất đi...
Đêm càng lúc càng khuya.
Trong đại sảnh của khách sạn bát đĩa ngổn ngang, dần mọi người đi hết đã trở nên trống. vắng.
Sắc mặt Quyền Giản Li đã hơi say, ánh mắt mệt mỏi, đứng trong thang máy, đôi mắt nửa mở nửa nhắm.
Những bữa tiệc xã giao này là thứ anh ghét nhất.
Tuy nhiên, anh bắt buộc phải xuất hiện.
Nhìn khuôn mặt của những người đó, anh cảm thấy khó chịu khắp cả người.
Khuôn mặt nào cũng đều đeo cùng một chiếc mặt nạ giả nhân giả nghĩa, còn anh đã quá mệt mỏi với việc phân biệt khuôn mặt chân thật đằng, sau chiếc mặt nạ đó rồi.
“Ngài Li, đêm nay anh thật sự không trở về sao? Ông cụ đã đặc biệt gọi điện thoại đến, nói sẽ giữ cô An lại ăn cơm...” Người nói chuyện là một người đàn ông vạm vỡ, cao to lực lưỡng, ánh mắt dữ tợn.
Trước mặt ngài Li, anh ta ngoan ngoãn như. một chú chó Nhật, thật thà và đáng thương.
Đó là người lái xe mà Lâm Mặc Ca gọi là chú.
"Trên thực tế, anh ta là cấp dưới trung thành nhất của ngài Li, anh ta đã đi theo anh hơn mười năm, ngón nghề rất khá.
“Nếu tôi còn nghe anh nhắc đến chữ An? nữa, thì cút khỏi đây cho tôi!”
Ngài Li có chút tức giận, anh rõ ràng là cấp. dưới của anh, nhưng lại cứ luôn miệng nhắc đến mệnh lệnh của ông cụ, khiến người ta khó chịu.
Nhạc Dũng sợ đến mức không dám thở mạnh, anh ta biết ngài Li không thích cô An đó.
Nhưng anh ta cũng không dám trái lệnh ông
Bị kẹt giữa ông cụ và ngài Li thật sự là rất khó xử. Không đám đắc tội với bên nào cả.
Liếc nhìn đáng vẻ sợ sệt của anh, đôi mắt phượng của ngài Li khẽ mở ra, đè nén lửa giận lại, nhàn nhạt nói: “Cứ nói là tôi đã uống say bất tỉnh nhân sự rồi.”
Nhạc Dũng nhạy bén nhận ra, nhoẻn miệng cười.
Vẫn là ngài Li tốt, đã nghĩ xong cả đường lùi cho anh ta.
Ông cụ biết về cuộc họp đấu thầu của Tuyết Thành ngày hôm nay.
Nếu nói ngài Li uống say trong cuộc họp đấu thầu của Tuyết Thành, tin chắc rằng ông cụ sẽ không trách anh ta.
“Vâng, ngài LiI”
Lời vừa đứt, cửa thang máy mở ra, hai người lần lượt bước vào hành lang.
Nhạc Dũng đi phía trước như tay sai và giúp anh mở cửa.
Đây là đãy phòng cá nhân sang trọng nằm. trên tầng cao nhất của khách sạn Lưu Li Túy, là phòng nghỉ ngơi đành riêng cho ngài Li.
Bạn đang đọc bộ truyện Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực, truyện Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực , đọc truyện Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực full , Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực full , Mommy Bảo Bối Daddy Là Tổng Giám Đốc Siêu Quyền Lực chương mới