Ở sân sau, Triệu Hàn Đông đang uống trà, thoạt nhìn rất nhàn nhã, đảo mắt nhìn xung quanh, sân sau cũng được bày trí rất tao nhã.
“Triệu thần y, lúc trước là tôi vô lễ, xin Triệu thần y đừng trách tôi!” Chủ nhiệm Triệu vội vàng ôm quyền: "Tình trạng bệnh nhân đang rất nguy kịch, hy vọng Triệu thần y có thể lần nữa đến bệnh vện thăm khám cho đứa trẻ đó."
“Ô hô đây không phải là chủ nhiệm Triệu của bệnh viện trực thuộc Thanh Châu hả?” Triệu Hàn Đông mỉm cười: "Tôi đây chẳng qua là lang băm thôi, cái danh thần y tôi không dám nhận đâu!”
"Là tôi nhất thời hồ đồ, chưa hỏi rõ ràng mà dám cả gan đuổi Triệu thần y đi, tội của tôi đáng chết lắm!” Chủ nhiệm Triệu thành khẩn nói.
Triệu Hàn Đông uống trà, ánh mắt có vẻ lãnh đạm, dường như chả vội gì, cũng không hề có ý giúp đỡ.
"Triệu thần y, đứa trẻ đó hiện tại nguy cấp lắm rồi, có thể trước tiên chữa trị cho nó được không? Đợi khi bệnh của nó khỏi rồi tôi sẽ tới dập đầu nhận tội với Triệu thần y!” Chủ nhiệm Triệu thành khẩn nói.
Triệu Hàn Đông xua tay: "Thấy cậu chân thành như vậy, tôi cũng nói thật với cậu, dựa vào y thuật của tôi, không trị được bệnh cho nó đâu! Muốn trị hết bệnh cho đứa trẻ đó thì phải là sư phụ của tôi tự mình ra tay.
“Không biết sư phụ của Triệu thần y là?”
Chủ nhiệm Triệu nghỉ hoặc hỏi.
"Chính là người thanh niên ở bệnh viện Thanh Châu, lúc đó bị đuổi ra ngoài chung với tôi chứ còn ai nữa, sư phụ tôi tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng hiểu được rất nhiều chứng bệnh lạ, nếu không phải cậu đuổi chúng tôi ra, có khi bây giờ đứa trẻ đó đã bình phục ấy chứ!”
"Tôi thật sự là có mắt không tròng!" Chủ nhiệm Triệu hoảng sợ nói: "Không biết như thế nào mới có thể mời sư phụ của Triệu thần y lần nữa đến bệnh viện thăm khám?!"
“Sư phụ tôi đang tức giận, muốn mời sư phụ tôi mà không có thành ý thì không mời được đâu!”
Triệu Hàn Đông cười: "Cậu tự suy nghĩ đi!”
Chủ nhiệm Triệu nhướng mày, sau đó nói với Lưu Hạ lau đi mời ông Thẩm, chỉ cần ông ấy chịu đến, nhất định có thể giải quyết việc này.”
Thẩm Thiên Long đại tưởng của quốc gia, ở Thanh Châu có rất có danh vọng, có ông ấy đi trước mở đầu, chắc chắn là sẽ thành công.
Không lâu sau, Thẩm Thiên Long tự mình đến, Triệu Hàn Đông cũng vội vàng đứng dậy, ôm quyền cúi chào Thẩm Thiên Long: "Ông Thẩm đức cao vọng trọng, hôm nay tự mình đến đây, sư phụ tôi sẽ không làm ông Thẩm thất vọng đâu!"
"Đều tại cái đám người này nhất thời hồ đồ, vô lễ với các vị" Thẩm Thiên Long ôm quyền nói: "Tôi tự mình đích thân đi mời hy vọng có thể làm cho Lục thần y chịu ra tay!"
Bạn đang đọc bộ truyện Thần Y Toàn Năng tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Thần Y Toàn Năng, truyện Thần Y Toàn Năng , đọc truyện Thần Y Toàn Năng full , Thần Y Toàn Năng full , Thần Y Toàn Năng chương mới