“Bằng Cử, ngươi không cảm thấy hổ thẹn hay sao mà còn dám lên tiếng biện luận.” Khương Vọng ngăn đám người Triệu Nhữ Thành lại: “Nhưng ngươi có từng nghĩ tới, vì sao trước đó ta dù trọng thương bỏ chạy, cũng không âm thâm liên hệ Đại ca, Nhị ca, tiểu Ngũ, mà lựa chọn để đến hôm nay mới tới tìm ngươi?”
Hắn cụp mí mắt xuống: “Bởi vì tới bây giờ ta cũng không nguyện ý để bọn họ chọn lựa, không muốn để họ ngờ vực vô căn cứ, không muốn làm khó họ! Chuyện giữa ngươi và ta, thì ngươi và ta tự giải quyết. Nếu ta chết fôi, vậy liền thôi. Mà ta đã còn sống, vậy thì thứ nên trả, ngươi phải trả lại cho ta.”
Phương Bằng Cử lạnh nhạt nhìn hắn: “Ngươi bị tắt nghẽn phán đoán phải không? Ta cũng không nợ gì ngươi, ngươi kêu ta trả thế nào? Cớ sao cứ chấp mê bất ngộ?”
Nhưng Khương Vọng đã không tiếp tục nói chuyện với gã, mà là quay người quỳ gối với pho tượng Đạo Tôn cao lớn xa xa bên trong Đạo viện: “Đệ tử Khương Vọng, bị kẻ gian Phương Bằng Cử hãm hại suýt chết. Thù này không thế giải, hận này không thể tiêu. Thỉnh cùng nhau quyết tử!”
Toàn trường xồn xao.
Đạo Chứng Tử Đấu!!!
Đồng mồn tương sát là tội, nhưng nếu thật sự có sinh tử đại hận khó tiêu, Đạo môn cũng không cấm kỵ
loại việc quyết đấu này.
Mà trong rất nhiều loại quyết đấu, một trong những loại không thể vãn hồi là mời Đạo Tôn chứng kiến quyết đấu.
Đạo môn tương truyền rằng, Đạo Tôn ẩn trên chín tầng trời, nhìn rõ vũ trụ. Tụng niệm kỳ danh, tức vi sở tri. Bái phục kỳ hình, tức vi sở cảm (1). Tất cả lời thề một khi liên quan đến Đạo Tôn, thì liền không thể vãn hồi.
(1) Tụng niệm kỳ danh, tức vi sở tri. Bái phục kỳ hình, tức vi sở cảm: Gọi tên tức là biết, bái tức là nhận.
Đạo Chứng Tử Đấu, khồng chết khống thôi.
Khương Vọng vừa dứt lời thì liền có một đạo sĩ trung niên mặc hắc bào xuất hiện trước pho tượng Đạo Tôn.
Khuôn mặt ông kiên nghị, râu ngắn. Đạo bào màu đen, trên ngực phải có thêu một con rồng xanh nho nhỏ nhìn sinh động như thật. Đây là Đằng Long đạo bào, y phục chỉ có cường giả Tam phẩm mới có thể mặc.
Đối với tu giả thế tục, cảnh giới đại khái chia làm chín phẩm. Tuy các lưu phái có tên gọi khác biệt, cũng có sự thế hiện lực lượng siêu phàm khác nhau nhưng phẩm cấp đại khái cũng đều đối ứng với chín phẩm. Từ Cửu đến Thất là sơ giai, Lục đến Tứ phẩm là trung giai, Tam đến Nhất phẩm là cao giai. Điều thú vị là, cái này dong thời cũng đối ứng với quan phẩm
của các quốc gia.
Đương nhiên, dạng tiểu quốc như Trang quốc này, dù là Nhất phấm thừa tướng cũng chưa chắc thật sự có thực lực Nhất phẩm.
Vị đạo nhân râu ngắn mặc hắc bào vừa mới hiện thân, tất cả các đệ tử ở đay đều khom mình hành lễ: “Viện Trưởng!”
Toàn bộ thành Phong Lâm có rất ít đạo nhân có thể mặc Đằng Long hắc bào, một trong số đó có Viện trưởng Đạo viện thành Phong Lâm – Đổng A. Tương truyền ông từng tu hành tại thành Tân An – quốc đô của Trang quốc, bởi vì tính cách công bằng liêm chính nên đắc tội quyền quý, mới bị phái tới thành Phong Lâm của quận Thanh Hà.
Bạn đang đọc bộ truyện Thiên Địa Chí Công tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Thiên Địa Chí Công, truyện Thiên Địa Chí Công , đọc truyện Thiên Địa Chí Công full , Thiên Địa Chí Công full , Thiên Địa Chí Công chương mới