Editor: Nổ
Nghe vậy, Thẩm Tư Phi nhíu mày, có chút ngưng trọng: "Nói cách khác, tôi sẽ sớm bước vào kỳ phát tình?"
Bác sĩ nói: "Ngắn thì ba tháng, lâu là trong vòng một năm."
Thời gian không dài không ngắn, nhưng vẫn là vấn đề đau đầu.
Bác sĩ nhìn thấy sự bối rối của anh, nói: "Tuy nhiên, không phải là không có cách, Alpha đánh dấu tạm thời, hoặc là bệnh viện có thể cung cấp chiết xuất tin tức tố Alpha nhân tạo, có thể trì hoãn thời kỳ phát tình đến một hai năm.
Tuy nhiên, sau này sẽ có những tác dụng phụ nhất định, ảnh hưởng đến khả năng sinh sản.
Khoang sinh sản tạo thành tổn thương nhất định, về sau nếu muốn có con, sẽ sinh ra nhiều nhân tố bất ổn."
Thẩm Tư Phi thần sắc dại ra: "...!Sinh.
Khoang sinh sản?"
Bác sĩ mở to hai mắt nhìn anh, tràn đầy nghi hoặc: "Anh thật sự là Omega à".
Thẩm Tư Phi lắc đầu, đương nhiên anh biết đó là cái gì.
Nhưng mà đứa trẻ vốn không nằm trong kế hoạch của mình.
Thẩm Tư Phi đã trình đơn lên chính phủ xin một bình phun sương che lấp tin tức tố và một đơn xin chiết xuất tin tức tố, cái trước được phê duyệt nhanh hơn, cái sau cần nhiều thủ tục và chờ đợi lâu hơn.
Thuốc ức chế vẫn còn có tác dụng trong một thời gian, trước mắt anh không cần quá lo lắng.
Thẩm Tư Phi sẵn tiện lấy luôn hai liều thuốc cảm, sau đó bước ra khỏi nhà thuốc, vào thang máy đến chỗ Trần Kim.
Cửa thang máy mở ra, sau khi nhìn lên, Thẩm Tư Phi dừng bước.
Hạ Tây Châu trong tay mang theo tập tài liệu và một chiếc hộp giữ tươi, ánh mắt nhàn nhạt đối diện với anh.
Thẩm Tư Phi: "..."
Hôm nay ra cửa hình như anh quên xem hoàng lịch, trong thang máy vẫn có người nên Thẩm Tư Phi không thể làm gì khác, mặt không biểu tình mà đi vào, lẳng lặng cúi đầu đứng một bên, coi như không quen biết.
Hai người cùng nhau bước khỏi thang máy, Hạ Tây Châu bước nhanh một bước, Thẩm Tư Phi vốn muốn chậm hơn vài bước, nhưng nghĩ tới tại sao anh phải sợ tên này! Liền ngoan cường mà đi theo sau chân người ta.
Trần Kim đang khám bệnh, vừa ngước mắt lên liền thấy hai vị xưa nay luôn bất hòa, gặp mặt liền nhe nanh múa vuốt, lần này lại một trước một sau bước vào.
Trần Kim: "..."
Thẩm Tư Phi nở nụ cười: "Trên đường gặp được Hạ tổng."
Hạ Tây Châu mặt không chút thay đổi nói: "Thật là trùng hợp, không nghĩ tới thầy Thẩm hôm nay cũng đến bệnh viện."
Trần Kim: "???"
Trần Kim khó khăn mà đứng dậy nói: "Vậy các cậu vào trong nghỉ ngơi một lát, tôi xem xong bệnh nhân này sẽ qua."
Phòng nghỉ của bác sĩ không lớn, cũng chính là phòng thay quần áo, để hai người đàn ông to xác ở đây cùng nhau cũng có chút khó khăn.
Đôi chân dài của Hạ đại tổng tài vừa đặt xuống, liền chiếm hơn một nửa không gian, Thẩm Tư Phi nép vào một bên, không thể duỗi thẳng chân, ngây người nhìn chằm chằm Hạ Tây Châu.
Hạ Tây Châu rất tự nhiên, thậm chí còn ưu nhã lấy một quả nho từ trong hộp giữ tươi ra ăn, còn ngước mắt nhìn Thẩm Tư Phi nói: "Nó khá ngọt, thầy Thẩm có muốn một quả không?"
Thẩm Tư Phi nói: "Tôi là giáo viên của bạn học Hướng, không phải thầy của Hạ tổng.
Tốt hơn hết là Hạ tổng nên đổi xưng hô đi."
Hạ Tây Châu: "Tôi tốt xấu cũng là anh họ Hướng Hưng Mẫn, gọi thầy Thẩm cũng không có vấn đề gì."
Thẩm Tư Phi nhíu mày, cầm lấy một quả nho nhét vào trong miệng, có chút không hiểu thái độ của Hạ Tây Châu.
Hạ Tây Châu nói: "Thầy Thẩm đứng như vậy không cảm thấy tê chân sao?"
Thẩm Tư Phi rụt chân lại, nửa dựa vào trên bàn, nếu anh đứng thẳng thì chân sẽ kề sát với Hạ Tây Châu, vừa nghĩ đến cảnh này liền cảm thấy rất lúng túng.
Anh nói: "Hạ tổng quá chiếm diện tích, nếu Hạ tổng không ngại, có thể ngồi xổm trên đất một chút."
Thẩm Tư Phi nhướng mày khiêu khích, Hạ Tây Châu yên lặng nhìn anh một hồi lâu, đột nhiên cả người tiến về phía anh.
Thẩm Tư Phi sau lưng đụng tủ kính, không có cách nào lui nữa.
Phía trước không có mùi tin tức tố, nhưng có một mùi nước hoa nam nhàn nhạt phả vào mặt, không thể tránh khỏi khuôn mặt sắc bén, góc cạnh rõ ràng trước mắt, khiến Thẩm Tư Phi cảm thấy bị áp bách.
Anh ngoài mặt rất bình tĩnh, "Hạ tổng là ngại một đấm bình phục quá nhanh, lại thêm hai cú đấm nữa, Hạ tổng thành mắt gấu trúc xem làm sao ra ngoài?
Hạ Tây Châu hơi chế giễu: "Thẩm tiên sinh cũng chỉ có thể đánh lén thôi, nghĩ kĩ thì vẻ ngoài như thế này cũng không đụng được đến tôi."
Thẩm Tư Phi muốn đạp hắn, nhưng vì chân co quá lâu, tê dại một hồi không có sức lực, Hạ Tây Châu tránh thoát, Thẩm Tư Phi ôm bắp chân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Trần Kim thu dọn đồ đạc xong xuôi: "Đúng lúc buổi trưa có thời gian, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi! Tây Châu hiếm khi trở về, lần này tôi nhất định phải đãi cậu một bữa."
Hạ Tây Châu nói: "Cậu mời tôi ăn cơm, hay là thôi đi.
Bác sĩ làm việc cực khổ, nhà tư bản như tôi nên mời mới đúng.
Mọi người cùng nhau ăn cơm."
Trần Kim rất vô tư, kỳ thật trong lòng y cũng không nghĩ gì nhiều, y quay đầu nhìn Thẩm Tư Phi, "Cũng được, A Phi, đi thôi."
Nhà hàng không xa, gần bệnh viện, không xa hoa lắm, nhìn xung quanh rất sạch sẽ, bên trong đều là các món ăn phổ thông ở phía nam.
Hạ Tây Châu nhìn thực đơn: "Có kiêng gì không?"
"Hạ tổng dựa theo khẩu vị của mình chọn đi." Trần Kim chợt nhớ ra, hỏi: "A Phi hôm nay đến bệnh viện thế nào rồi?"
"Đến xin bình phun sương che lấp tin tức tố." Thẩm Tư Phi nói, "Nhân tiện đến gặp cậu."
Trần Kim vỗ đầu một cái, "Tôi quên mất cậu là Omega...!Lại nói cậu đã hơn 25 tuổi, cũng nên tìm bạn đời."
Thẩm Tư Phi nhìn y, khóe miệng hơi cong lên: "Bác sĩ Trần, tôi đây không phải là đang khổ sở chờ cậu sao?"
"Chờ tôi làm gì? Chờ tôi tìm trước sao? Nói đến chuyện này, tôi thật sự là..." Trần Kim dừng một chút, trông thấy cặp mắt lưu ly xinh đẹp kia nhưng không có ý cười, sửng sốt nói, "Không, A Phi, cậu vẫn còn đang nghĩ tới tôi sao?"
Hạ Tây Châu từ trong túi lấy ra một chiếc hộp màu đỏ thẫm tinh xảo, ho nhẹ một tiếng, nói: "Thật ra, hôm nay tôi đến đây cũng là muốn hỏi bác sĩ Trần một chút, có nguyện ý hay không..."
"Tôi đang nói chuyện với cậu ấy, Hạ tổng vẫn là nên ngậm miệng cho." Thẩm Tư Phi lạnh lùng ngắt lời, "A Kim, cậu nhìn tôi đi.
Tôi với cậu ở thành phố S hơn hai mươi năm, cùng nhau lớn lên ở viện phúc lợi.
Tôi cả đời luôn muốn sống một cuộc sống bình dị, cậu có nguyện ý sống cùng với tôi không?"
Hạ Tây Châu khẽ nhướng mày, không hề xen vào, hắn dời mắt nhìn về phía Thẩm Tư Phi.
Sau khi bị sốc, Trần Kim thần sắc lộ ra một tia tiếc nuối và bất đắc dĩ.
Thẩm Tư Phi hào phóng nói: "Nếu bây giờ cậu chưa thể chấp nhận được, hai ngày nữa có thể cho tôi câu trả lời.
Bạn đang đọc bộ truyện Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt, truyện Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt , đọc truyện Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt full , Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt full , Tình Địch Hắn Vừa Đẹp Lại Vừa Ngọt chương mới