Trên tường dọc hành lang có treo tranh, lúc này không có gió nhưng không biết vì sao bức tranh đột nhiên rơi xuống đất, phát ra tiếng động lớn.
Lúc Nguyên Văn Văn nói thì bức tranh rơi xuống đất, âm thanh chồng lên nhau, Lộ Phong không nghe rõ nhíu mày hỏi: "Em nói cái gì?"Nguyễn Văn Văn hoàn toàn không bị cảnh tượng trước mắt ảnh hưởng đến tâm tình, hàng mi run rẩy lặp lại một lần nữa: "Anh có muốn làm lần nữa không?"Vừa nói vừa xấu hổ chớp mắt.
"! "Lộ Phong lại nghi ngờ, có lẽ cô không chỉ mất trí nhớ đơn giản như vậy, tám mươi phần trăm là đầu bị ngã đến choáng váng rồi, nhưng anh vẫn phối hợp nói: "Không phải vừa rồi em nói không muốn sao?"Hai người giống như thảo luận thời tiết chứ không giống như thảo luận chủ đề không thể miêu tả.
Nguyễn Văn Văn kéo nhẹ vạt áo: "Em sợ anh muốn.
"Xem kìa, cô hiểu ý cỡ nào.
Chắc chắn anh rất say mê dáng vẻ này của cô.
Chuyện này cũng không phải nói muốn là muốn, cô mới xuất viện, sức khỏe quan trọng, Lộ Phong ho nhẹ một tiếng, quan tâm nói: "Đã muộn rồi.
"Đây là thời gian để có một giấc ngủ đẹp.
"! " Cô bị từ chối sao?Nguyễn Văn Văn hậm hực đi ngang qua anh và trở về phòng ngủ.
Lộ Phong nhìn bóng lưng tịch mịch của cô, đáy lòng mơ hồ cảm nhận được điều khác thường, trước khi cửa phòng ngủ đóng lại, anh nhỏ nhẹ hỏi: "Em ngủ một mình được không?"Nguyễn Văn Văn đã sớm quên chuyện mình đuổi người đi, vô cùng tủi thân nói: "Sợ.
"Sau đó, cảnh tượng trước khi đi ngủ biến thành ---Lộ Phong ngủ một bên, Nguyễn Văn Văn ngủ một bên, hai người đắp chung một cái chăn.
Trái tim của Nguyễn Văn Văn không ngừng đập thình thịch, căng thẳng đến lòng bàn tay đổ đầy mô hôi, thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn trộm.
Lộ Phong vô cùng bình tĩnh, lúc nằm xuống còn cố ý nằm sát cạnh giường, dáng vẻ rất cẩn thận, ai không biết còn tưởng hai người cãi nhau.
Thật ra trong ba năm kết hôn bọn họ đều ngủ như vậy, ai cũng không chịu ai, ngoại trừ chuyện kia, thời gian còn lại họ sống một mình.
Nhưng Nguyễn Văn Văn cũng không nhớ được những chuyện này.
Cô thấy Lục Phong ở xa như vậy, con nai trong lòng lập tức ngừng đập, còn cảm thấy hơi buồn.
Xem ra anh không hài lòng lắm với chuyện xảy ra vừa rồi.
Nhưng làm sao bây giờ đây?Cô rất thích anh.
Nguyễn Văn Văn mím môi, lặng lẽ dịch sang bên phải, biên độ không lớn, vẫn chưa với tới anh, cô lại dịch tiếp.
Lộ Phong cảm giác được cô tới gần, cũng dịch về phía bên cạnh giường, khoảng cách vất vả lắm mới rút ngắn lại bị kéo ra lần nữa.
Bạn đang đọc bộ truyện Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ, truyện Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ , đọc truyện Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ full , Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ full , Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ chương mới