Bánh ngọt? Tưởng dùng bánh ngọt là dời đi đề tài sao? Để tôi nói cho anh biết, anh, thành công rồi!
Kỷ Tú Hiên cũng lười phải sửa cách đọc tên cậu của Lạc Minh Tuyền, nhắc hoài sửa mãi mà vẫn không nhớ, đầu anh làm bằng đá à, thứ cứng đầu!
Kỷ Tú Hiên khựng lại nửa giây, ngốc mao lắc lư như đuôi chó, cậu hất đầu: "Còn không mau mang bánh ra cho bổn cung?"
Lạc Minh Tuyền-thứ cứng đầu-thở phào, may mà không có đổ máu xảy ra, anh vẫy tay với Vương quản gia, ông già biết điều mà đi vào bếp lấy bánh.
Kỷ Tú Hiên nhìn bàn cơm, còn đồ ăn mà bỏ thì phí quá, cậu lấy nồi cơm chỉ còn lại 1/3 cơm bên trong, gắp thức ăn lia lịa bỏ vào trong.
Vậy ăn cơm thập cẩm đi, cậu còn chưa no đâu.
Kỷ Tú Hiên không để tới người Lạc gia nữa, xách theo cả nồi cơm điện, vẫy tay kêu quản gia bưng mâm bánh về phòng mình.
Lạc gia: "..." Quỷ chết đói nhập?
Nhìn Kỷ Tú Hiên đã đi xa, Lạc Minh Tuyền khó hiểu nhìn Lạc Minh Huyền: "Giảng đạo lý với em ấy? Anh chỉ làm cho em ấy càng quậy thêm thôi đó, bộ anh không biết à?"
Đối với một đứa trẻ đang ở phản nghịch kỳ, càng dạy dỗ thì đứa nhỏ đó sẽ càng không nghe mà ngược lại, nó sẽ quậy banh nhà luôn.
Lạc Minh Huyền nín họng: "..." Sao hắn biết? Lạc gia đó giờ có đứa nào phản nghịch đâu? Mấy đứa em trai ai ai cũng bớt lo, cặp song sinh thì chỉ ham chơi tí thôi, còn tới tuổi nổi loạn á hả? Căn bản là chưa gặp qua!
Lạc Minh Tuyền suy đoán: "Chắc là ở với bà nên Tú Tú mới dồn nén cảm xúc như vậy.
Tuổi này của em ấy dễ dàng bị tác động lắm, mọi người bao dung em ấy một chút."
Mẹ Lạc kinh ngạc nhìn thằng hai: "Sao con biết? Mà sao gọi Tú Hiên là Tú Tú vậy?" Bà thắc mắc đã lâu, biệt danh gì mà gọi thuận miệng ghê, bà cũng muốn gọi Tú Tú!
Lạc Minh Tuyền gãi đầu, giơ điện thoại: "Con nhắn tin hỏi thằng tư, nó học y mà."
Mẹ Lạc: "..." Thằng tư không đáng tin nhưng kiến thức chuyên ngành thì điểm tuyệt đối.
Lạc Minh Tuyền cười xấu xa: "Ba mẹ không cảm thấy gọi em ấy là Tú Tú đáng yêu lắm sao? Cứ như có em gái vậy á!"
Ba mẹ Lạc: "..." Có đứa con gái nào phá phách thế không hả?
Mẹ Lạc sầu: "Ngày mai đi học, không biết con nó có chịu không?"
Lạc Minh Vũ nhận thấy được nguy cơ cảm, ngoan ngoãn: "Ba mẹ và anh đừng lo, ngày mai đến trường con sẽ coi sóc anh ấy!" Có cái nịt nhé, Kỷ Tú Hiên!
Lạc Minh Huyền xoa đầu cậu ta: "Vậy nhờ em." Vẫn là Minh Vũ làm người bớt lo, ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, không có huyết thống thì sao? Cũng là em trai hắn mà thôi.
Lạc Minh Tuyền cũng gật đầu, ánh mắt trông cậy nhìn cậu ta.
Lạc Minh Vũ hưởng thụ cảm giác bị vây quanh, lâng lâng.
Lạc Minh Tuyền lại cúi đầu nhìn điện thoại, anh còn đang nhắn tin với Lạc Minh Uyên.
[Lạc Minh Uyên: Anh hai, con cái nhà ai tới tuổi nổi loạn sao?]
Lạc Minh Tuyền đúng sự thật trả lời: [Con cái nhà mình.]
[Lạc Minh Uyên: ????]
Sao vậy được? Anh ta nhớ là Minh Vũ ngoan ngoãn, tri kỷ lắm mà? Đâu ra nổi loạn được! Anh hai nhất định là lừa anh.
Lạc Minh Tuyền không nói nhiều: [Về nhà thì biết.
Anh đi ngủ đây, đừng làm phiền.] Cất điện thoại, lung tung về phòng ngủ.
Bạn đang đọc bộ truyện Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa, truyện Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa , đọc truyện Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa full , Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa full , Tôi Không Cần Tình Cảm Này Nữa chương mới