Sáng sớm hôm sau.
Bình minh vẫn chưa ló dạng.
Trời chỉ mới sáng mờ mờ.
Cảnh vật vẫn im lặng, mọi thứ vẫn chưa thức tỉnh khi mặt trời dường như đang ngủ quên.
Trên giường, đôi vợ chồng mới cưới vẫn đang ôm nhau ngủ.
Khung cảnh bình yên, cô gái nhỏ nằm gọn tròng vòng tay của chồng mình.
Hách Liên Mạc Hân, cô ngủ rất say.
Dường như chuyện xảy ra hôm qua khiến cô mệt mỏi, đến ngủ quên.
Lục Minh Tử Thiên khẽ mở mắt, anh nhăn mày, vết thương sau lưng thật đau, tối qua, vết thương bị động mạnh, đau đến xương tủy, nhưng anh nén đau, anh không muốn vợ anh lo lắng.
Nhìn đến khuôn mặt hốc hác của cô lúc này, anh đau lòng không thôi.
Đưa bàn tay thon dài khẽ chạm vào mái tóc của cô.
Anh khẽ cười, cuối cùng thì cô đã là vợ của anh.
Mặc dù, có sự cố xảy ra, nhát dao kia suýt lấy mạng của anh, nhưng nhờ vậy mà anh mới biết anh quan trọng với cô đến mức nào.
Có lẽ anh không chọn nhầm người.
Hách Liên Mạc Hân vẫn ngủ, cô gặp ác mộng.
Trong mơ, cô thấy anh chết, là vì cô mà chết, ở tang lễ của anh, cô chỉ có một mình, rồi mọi người đều xa lánh cô, nói cô là sao chổi, sau đó cô lại mơ mình bị thiêu sống, bị lửa cháy đau rát mà không một ai biết.
Đau khổ, cô gào khóc khản giọng, nhưng là không một ai quan tâm...
"Tử Thiên, anh đừng rời xa em, mau cứu em, anh Tử Thiên...lửa, có lửa...á...."
"Mạc Hân, Mạc Hân, em sao thế, tỉnh lại đi." Lục Minh Tử Thiên đang ngắm nhìn cô ngủ, thấy cô mồ hôi đổ, cau mày, miệng gọi tên anh, anh hoảng sợ, quên cả đau đớn sau lưng của mình mà lay cô dậy.
Hách Liên Mạc Hân mở choàng đôi mắt, nước mắt dàn dụa, cô nức nở.
Nhìn mọi thứ xung quanh, rồi thấy anh trước mặt, tâm cô rơi xuống, thì ra là mơ, là mơ mà thôi.
"Huhhuhu...Tử Thiên ơi," cô nhào vào ôm anh, vừa ôm vừa khóc, giấc mơ thật đáng sợ, đáng sợ vô cùng.
"Vợ à, em sao thế? Gặp ác mộng?" Tử Thiên lo lắng hỏi, tay không ngừng vỗ về trấn an cô gái vợ nhỏ của anh, nhìn cô toát mồ hôi, anh đau lòng lắm.
Cô vẫn khóc, chỉ gật đầu.
Mọi thứ trong giấc mơ quá chân thực.
Cô sợ mọi thứ xảy ra như trong mơ thì cô sẽ không sống nổi.
Thật may là không như vậy.
Anh vẫn đang ở gần cô.
"Được rồi, ngoan, nói anh nghe, mơ thấy gì?" Anh nhẹ giọng hỏi.
Cô sụt sùi, chôn mặt vào ngực anh, không nói gì, chỉ ôm ghì anh thật lâu, cảm nhận hương thơm trên người của anh.
Nghe được tiếng trái tim của anh đập từng hồi.
Cô mới bình tĩnh mà nói được mấy từ.
"Thiên à, Anh đừng rời xa em, đừng xa em nhé, được không?"
Đưa ngón tay khẽ búng trán cô một cái, anh nói : "Vợ ngốc, nhìn vào mắt anh này, suy nghĩ cái gì, anh chẳng phải vẫn bên em đây sao? Rời xa em thế nào chứ."
Hách Liên Mạc Hân lúc này mới nín khóc, cô vẫn nấc lên từng hồi, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn anh.
Cô chỉ gọi được hai chữ Tử Thiên..rồi lại khóc nức lên, không hiểu vì sao, trước mắt anh, cô lại yếu đuối như vậy, nước mắt cứ trực trào ra.
Bạn đang đọc bộ truyện Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2) tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2), truyện Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2) , đọc truyện Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2) full , Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2) full , Trọng Sinh Để Yêu Lần Nữa (Quyển 2) chương mới