Trương Khai mặc kệ những vết thương ngày một nhiều hơn, mà tiếp tục lao lên, trên mặt còn lộ ra nụ cười.
"Lục Khải, ông chuẩn bị đi chết đi!"
Khoảng cách hiện tại của Trương Khai, đã rất gần Lục Khải, độ khoảng chỉ cách nhau mười bước chân, nhưng ngay lúc đó, vô số kiếm khí, phóng đến phía Trương Khai.
Trương Khai còn chưa kịp phản ứng, thì đầu đã bị kiếm khí chém đứt ra làm đôi, ngay sau đó, lại bị những kiếm khí khác, chém nhỏ ra thành từng mảnh, cơ thể Trương Khai cũng không tốt hơn là mấy, cũng bị chém ra thành từng mảnh nhỏ.
Lục Khải lúc này cũng ngủ dậy, thấy cảnh trước mắt, ông chỉ thở dài rồi nói.
"Kết quả vẫn không thay đổi nhỉ?"
Lục Khải vươn vai một cái, định rời đi, nhưng bỗng lúc này, các mảng da thịt đã bị chém nhỏ, của Trương Khai, bắt đầu di chuyển, rồi cơ thể Trương Khai dần được hình thành.
Trương Khai đưa tay lên, nắm lại mà nghĩ.
Nếu cứ đánh nhau như vậy, ta hoàn toàn không thể thắng, ta đã sớm biết điều này, nên đã chuẩn bị rất nhiều, Lục Khải, ông hãy chờ đi, không lâu nữa đâu, ông sẽ bại dưới tay ta.
Lục Khải xoay người lại, thở dài một hơi, rồi nói.
"Ngươi vẫn chưa đầu hàng nữa a? Nhanh lên đi, ta đói rồi, còn phải về ăn nữa."
Lục Khải nói xong, ngay lập tức biến mất, rồi nhanh chóng xuất hiện sau lưng Trương Khai.
"Phong liên trảm."
Lục Khải trực tiếp chém ra năm sáu nhát, mỗi nhát đều cực kì uy lực, Trương Khai nghiêng đầu về sau, khi thấy Lục Khải đang tấn công tới, Trương Khai liền nhanh chóng, xoay người lại, vung kiếm ra chặn lại.
Lục Khải thấy Trương Khai đã chặn được, cũng không quan tâm lắm, mà nói.
"Xem ra, ta không thể nhường ngươi được nữa, bắt ta dùng đến hai phần sức mạnh, tiểu tử nhà ngươi, khá đó.".
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Đông À, Hạ Lạnh
2. Đoạn Ký Ức Bị Đánh Mất
3. Thiếu Niên Tai Mèo Của Nàng
4. Không Hẹn Mà Đến
=====================================
Lục Khải nói xong, thả thanh kiếm trên tay xuống, rồi đơn giản nói.
"Kiếm."
Lời vừa nói xong, một thanh kiếm dần xuất hiện trên tay Lục Khải, Trương Khai nhanh chóng nhận ra.
Vô song thần kiếm? Chẳng phải nó đã thất truyền rồi sao? Sao ông ta lại có nó a?
Thanh kiếm trên tay Lục Khải, mang một màu đen mù mịt, được bao bọc bởi những chùm sáng vàng, liên tục bay xung quanh, trên lưỡi kiếm còn có bốn chữ, màu trắng, cực kì nổi bật.
"Chúng sinh bình đẳng."
Lục Khải trên tay cầm vô song thần kiếm, nhẹ nhàng chém xuống một đường, kiếm khí phóng ra vô cùng uy lực, Trương Khai còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cơ thể đã bị chém ra làm đôi, Lục Khải đưa tay, sờ vào lưỡi kiếm, rồi nói.
"Kiếm này của ta, có thể chém tan linh hồn, cho dù có hồi phục nhanh cỡ nào, chỉ cần để nó chạm phải, ngươi chỉ có một con đường chết mà thôi."
Lục Khải nhìn lại, không khỏi bất ngờ, Trương Khai ấy vậy mà vẫn còn sống, cơ thể nhanh chóng được hồi phục lại, Trương Khai trên mặt lộ ra nụ cười, mà nghĩ thầm.
Bạn đang đọc bộ truyện Vô Địch Ác Ma tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Vô Địch Ác Ma, truyện Vô Địch Ác Ma , đọc truyện Vô Địch Ác Ma full , Vô Địch Ác Ma full , Vô Địch Ác Ma chương mới