Nghe nói, mấy nhân viên nữ xúm nhau gom hết quần áo trên giá. Anh Doanh Hạ thì há hốc mồm nhìn cô. Có phải chị có tới mấy tấm thẻ đen?
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Sau khi mua sắm, cả hai bước ra ngoài định tìm chỗ nào ăn trưa chứ không về Lâm Bang.
Một phần Lâm Nhĩ Tích không muốn gặp Lâm Quang Tùng, phần còn lại là muốn để Lâm Kỳ Tích và Dương Hoa Điền có không gian riêng.
Hai người đứng đợi đèn tín hiệu bên đường, tranh thủ chuyện trò mấy câu rất bình thường. Nhưng đối với ai đó là không bình thường chút nào...
"Ai đó" ngồi trong chiếc xe đen đắt tiền phía xa xa, nhìn hai người chằm chằm không một giây chớp mắt, Uy vũ ngồi ở hàng ghế phụ có thể cảm nhận được...sát khí.
Anh e dè thăm dò: "Cậu chủ, có cần lại chỗ Lâm tiểu thư..."
Vũ Hạo quát tháo với giọng điệu vô cùng tức giận: "Cái gì mà Lâm tiểu thư? Cô ấy là vợ tôi, là vợ Vũ Hạo này!"
Uy Vũ rụt rè: "Dạ, là thiếu phu nhân, xin lỗi cậu chủ..."
"Không cần xin lỗi, tháng này trừ lương" \- Giọng ai đó lạnh lùng, nghiêm nghị.
Trái tim Uy Vũ chết lặng, đây rõ ràng là giận cá chép thớt mà. Lâm Nhĩ Tích, tại sao cô lăng nhăng bên ngoài mà tôi lại chịu hết hậu quả??!
\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-
Lâm Nhĩ Tích và An Doanh Hạ chọn một quán ăn buffet trung lưu không quá nổi tiếng bên kia đường, vì cô vốn không thích ngồi ăn với những khác hạng sang. Bọn hạng sang đều có máu thượng đẳng, chẳng may tức giận có khi cô sẽ bắn chết bọn họ.
Hai người chọn một chỗ ngồi thoáng mát có tầm nhìn rộng ra bên ngoài, An Doanh Hạ sốt sắng: "Chị, để em chọn mọn ăn"
"Được, đi đi. Lấy tất cả những thứ mà em thích, đây là lần đầu em ăn thức ăn Hoa Quốc mà đúng không?"
An Doanh Hạ cười nhẹ rồi liền rảo bước vào phía trong gắp thức ăn. Lâm Nhĩ Tích đối xử với anh như mẹ với con vậy, cưng chiều, ấm áp.
Còn cô, cô làm như vậy đương nhiên một phần vì An Doanh Hạ cùng là người Lâm Bang, chính phần còn lại chính là vì...Hiên.
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!