Vương Xung tiếp tục đạp vào bụng Vân Cảnh Sơ, khiến anh ta kêu rên liên tục.
“Tôi đánh thằng chó cậu đấy, mẹ nó cậu là cái thá gì mà dám đi gây sự với cao nhân hả?”
“Cao... Cao nhân?”
Vân Cảnh Sơ chịu đựng cơn đau dữ dội, nhìn về phía Lâm Phong với vẻ mặt mờ nịt.
Nhưng ngay sau đó anh ta định thần lại, sợ hãi nói không đầu không đuôi.
“Chủ tịch Vương, chắc... chắc chắn ông bị lừa rồi!”
“Cậu ta tên là Lâm Phong, là bạn hồi đại học của tôi. Cậu ta chỉ là một thằng nhóc nghèo, bây giờ vẫn chưa có việc làm, cậu ta có thể là cao nhân gì được? Ông phải tìm hiểu thật kĩ chứ!”
“Ý cậu là tôi bị mù à?”
Sắc mặt của Vương Xung âm u đến mức sắp rỉ nước.
“Không... Tôi không có ý này, ý tôi là cậu ta không phải cao nhân, chắc cậu ta đã lừa ông bằng thủ đoạn nào đó. Tôi...”