Mặc Dạ nhìn sợi tóc ngắn lượn một vòng trên đầu ngón tay mình, lại gảy một cái, trên mặt lộ vẻ hối hận.
Tôi quay đầu nhìn sang, cô gái trên lầu các kia thật sự không ở đây.
Đúng như Ngưu Nhị nói, người của thôn Hồi Long chỉ có cùng cô ta mới có thể sinh con…
Cũng có nghĩa là…
Suy nghĩ trái với luân thường đạo lý xuất hiện trong đầu, tôi vốc nước suối lạnh lẽo lên rửa mắt, ép mình xua đi ý nghĩa này.
“Trước đây không phải thôn Hồi Long có người vẫn luôn ở bên ngoài ư? Vì sao tôi và ba mẹ tôi lại không thể ra khỏi trấn?” Tôi thật sự không thể hiểu nổi: “Nếu trong người tôi vẫn luôn có hai con huyết xà kia, thì chẳng phải con rắn trong quan tài sẽ có cách đối phó tôi sao?”
“Trước đây em rất quan trọng với nó, nó sẽ không khiến em bị thương, nhưng bây giờ thì khác.
” Tay Mặc Dạ lượn lờ trong ao nước.
Hắn duỗi tay vỗ lên vết thương trên vai tôi: “Long Duy, có một số chuyện, nếu em đã tránh được rồi thì không cần phải hỏi nữa.
Dù em không còn tác dụng, quan tài rắn vẫn sẽ không để cho em rời khỏi phạm vi giới hạn của nó.
Ngón tay hắn lạnh lẽo, một tay vỗ lên vết thương trên vai, một tay kéo tôi đến gần, chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng mút lấy vết thương.
Đầu lưỡi ấm áp mà linh hoạt đảo qua vết thương, như có thứ gì đó kích thích, tôi đau đến mức hơi co người lại, quay đầu nhìn Mặc Dạ.
Hắn cũng vừa khéo ngẩng đầu nhìn lên, bốn mắt nhìn nhau, tôi chợt ngửi thấy hơi thở trong trẻo kia một lần nữa.
Sau đó Mặc Dạ lại tiếp tục cúi đầu, mút vết thương giúp tôi…
Có lẽ độc dâm xà của Mặc Dạ lại bắt đầu phát tác, hoặc là vì hắn mút vết thương cho tôi, khiến trái tim tôi như mềm ra.
Cũng có thể là vì tôi liên tục gặp phải đả kích, chỉ có mỗi chỗ dựa là Mặc Dạ.
Hoặc là trai đơn gái chiếc ở trong đầm nước, cái gì cũng là thuận theo tự nhiên.
“Mặc Dạ…” Tôi ôm lấy cổ Mặc Dạ, giọng nói hơi khàn: “Rốt cuộc quan tài rắn là cái gì?”
Dù đang trong lúc động tình, người Mặc Dạ vẫn cứng đờ, quay đầu cắn lên môi tôi: “Long Duy, em đã không còn ý nghĩa gì với quan tài rắn nữa rồi, nó sẽ không tìm em nữa, em cũng không cần biết nó là cái gì.
”
Tôi còn muốn hỏi thêm, lại cảm thấy cơ thể chìm xuống, sau đó ý thức dần mơ hồ, không nhớ được gì nữa.
Rồng rắn bản tính dâm đãng, dù Mặc Dạ không có thân rắn, nhưng vẫn là một con rắn.
Khi nước trong đầm nước Âm Dương nóng lên, tôi mới được Mặc Dạ ôm lên trên tảng đá.
Hắn duỗi tay nhẹ nhàng vỗ về vết thương trên bả vai tôi, vỗ vai tôi, khẽ ngâm nga.
Bài hát không có lời, như chỉ tùy ý ngâm nga thôi, nhưng nhịp điệu rất ấm áp nhẹ nhàng.
Tôi nhìn đầm nước bốc lên hơi nóng và trùng phát sáng trên vách động, lại quay đầu nhìn Mặc Dạ.
Hắn nằm bên cạnh tôi, vẻ mặt dịu dàng, ánh mắt thâm tình, hai người eo chân quấn quýt, hắn thì vẫn còn đang hát.
Dường như thật sự là bầu không khí thỏa mãn và vui vẻ sau khi ân ái…
Nhưng tôi biết đó cũng không phải vì tôi.
Đợi tôi tỉnh lại một lần nữa thì đã đến nhà của mễ bà Tần, vẫn nằm ở trên giường của mễ bà Tần.
Ngưu Nhị ở bên ngoài đang tức giận nói gì đó, Hà Ca đang nhẹ nhàng khuyên anh ta.
Trên người tôi đã được mặc quần áo, ngay cả vết thương trên bả vai cũng biến mất.
Đợi khi tôi đi ra ngoài, chiếc xe điện kia cũng đã dừng lại dưới mái hiên nhà mễ bà Tần.
”
“Xà Quân đưa về.
” Mễ bà Tần bưng đồ ăn, nói với tôi: “Ăn cơm thôi.
”
Người tích cực nhất khi ăn cơm là Ngưu Nhị, anh ta vội chạy đến, bưng bát nhìn tôi: “Long Duy, Hà Ca nói cô cũng sẽ đến Vấn Thiên Tông, bảo tôi đi trước, sau đó cô sẽ đến tìm tôi, đúng không?”
Tôi quay đầu nhìn Hà Ca, anh ta đang đứng trước cửa, nghiêm túc nhìn Ngưu Nhị: “Không phải anh muốn trông chừng Long Duy à? Thôn Hồi Long không còn nữa, suy cho cùng các người cũng phải có chỗ ở đúng không? Anh đến Vấn Thiên Tông trước, sau khi chọn phòng xong thì Long Duy đến, không phải sẽ tốt hơn nhiều à?”
“Cô thật sự muốn tôi đi xem thử chỗ kia trước giúp cô sao?” Ngưu Nhị bưng bát cơm, nằm nhoài trên bàn, nhìn tôi bằng ánh mắt trông mong.
Tôi không ngờ Hà Ca luôn nghiêm túc như vậy, nhưng khi lừa gạt Ngưu Nhị còn không chớp mắt lấy một cái.
Tôi không nhịn được giơ tay sờ lên vai, đang muốn nói gì đó.
Ngưu Nhị đột nhiên co người lại, vẻ mặt hoảng sợ.
Anh ta quay đầu nhìn tôi, đặt bát xuống đứng chặn trước mặt tôi.
Long Thiền mặc một bộ váy trắng, cười nhìn chúng tôi: “Chẳng trách mãi không thấy Ngưu Nhị đâu, thì ra là ở đây.
”
“Long Duy, về rồi à?” Long Thiền nhìn tôi, cười khẽ nói: “Có rảnh nói chuyện không?”
Bụng nhỏ của cô ta đã hơi nhô lên, huyết xà không ngừng động đậy trên bả vai.
Hà Ca cau mày thật chặt, lắc đầu với tôi.
Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua cái tay trống rỗng, cười nói với Hà Ca : “Cô ta sẽ không giết tôi, hơn nữa tôi sống hay chết cũng chẳng còn ý nghĩa gì với quan tài rắn nữa rồi, đúng không?”
Ánh mắt Hà Ca thoáng cứng đờ, quay đầu xới cơm.
Bạn đang đọc bộ truyện Xà Đại Nhân tại truyen35.shop
Bạn đang đọc truyện trên truyen35.shop , Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!
Bạn có thể tìm kiếm truyện với các từ khóa sau: Xà Đại Nhân, truyện Xà Đại Nhân , đọc truyện Xà Đại Nhân full , Xà Đại Nhân full , Xà Đại Nhân chương mới